Chương 41: “Chỉ là em cảm thấy không thoải mái lắm…. Người đó vừa chạm vào chỗ này.”

[Anh nói cái gì đó, nói cái gì đó, cái gì mà động phòng cơ?]

[Mặt đỏ tới vàng lòe rồi, anh có giỏi thì động phòng cho chúng tôi xem đi]

[Tổ chương trình đúng là tốt ghê ha, cặp nào cũng được sắp xếp động phòng]

Giống như cặp Dung Sơ, bên Quan Thứ và Đường Chi ngay khi bắt đầu cũng được đưa vào một phòng tân hôn.

Tổ sản xuất chủ trương là chơi công bằng, nên cách bài trí của mỗi căn phòng đều giống hệt nhau.

Nghe Lục Kiệt nói thế, mặt Dung Sơ lập tức đỏ bừng.

Ngại ngùng không dám nhìn Lục Kiệt nữa, Dung Sơ bắt đầu quan sát xung quanh.

Trang trí trông căn phòng này quả thật rất giống một phòng tân hôn thời xưa, đôi nến đỏ trên bàn vừa được Lục Kiệt thắp sáng đang chập chờn; trong đĩa có bày lạc, táo đỏ, long nhãn; còn có những tấm rèm đỏ được treo lên, nhưng chẳng biết gió thổi từ đâu tới khiến cho mấy tấm rèn cùng ánh nến cứ khẽ lay động.

[Tuy rất muốn xem cảnh động phòng, nhưng mà căn phòng này có hơi đáng sợ rồi]

[Sợ nhất là cái kiểu kinh dị Trung Hoa thế này đó, ai hiểu được không a a a a a ]

Có ánh sáng rồi, Dung Sơ cũng thấy không còn quá đáng sợ nữa, nhưng hình như Lục Kiệt còn đang thấy sợ hãi hơn là cậu. Trong lúc cậu còn đang quan sát xunh quanh, thì anh lại len lén ngoắc ngón tay của cậu.

Lúc nến được thắp lên thì Lục Kiệt có hơi buông lỏng tay.

Dung Sơ có hơi sững người, cậu vẫn để kệ anh nắm lấy tay mình, đi theo Lục Kiệt ngồi xuống bên mép giường.

Bởi vì ở chỗ cái bàn không có ghế, chỉ có thể ngồi lên giường thôi.

[Lần này là thật sự đưa vào động phòng rồi!!!]

"Cửa có mã khóa, chắc là phải tìm manh mối có liên quan thì mới mở được cửa đấy ạ." Dung Sơ cũng không nghĩ nhiều lắm, cậu sờ sờ cái chăn mà mình vừa ngồi lên, vừa định đứng dật thì đột nhiên cảm thấy có một thứ gì đó đang nắm lấy cổ chân mình.

[Đù, có phải vừa có một bàn tay thò ra từ gầm giường phải không??]

[Hù chết tôi rồi, vậy mà vẫn nhịn không hét lên nhỉ…]

[Không được rồi cả nhà ơi, chờ cái đoạn này qua đi rồi tôi quay lại, tôi chỉ muốn xem yêu đương thôi, không muốn nhìn thấy ma đâu]ư

Hô hấp ngừng lại, sắc mặt Dung Sơ thay đổi, cậu nắm chặt lấy tay Lục Kiệt.

Tuy biết đó đều là do nhân viên của đoàn cải trang thành, hơn nữa còn có Lục Kiệt ỏ bên cạnh, nhưng vẫn không thể tránh được việc bị dọa sợ.

Lục Kiệt còn đang định lật cái chăn lên, thì chú ý thấy sự khác thường của Dung Sơ, liền quay đầu nhìn cậu: "Em sao thế?"

"Ở dưới cái giường có người." Có lẽ nên gọi là "ma".

Vẻ mặt của Lục Kiệt hiếm khi lại trở nên nghiêm túc như vậy, "Chạm vào người em à?"

Anh đứng dậy, vén cái rèm che bên mép giường lên, thuận tay đặt đôi giày thêu trông như là cỡ của đàn ông sang một bên.

Nhưng phạm vi ánh nến soi rọi được tới thì chỉ có hạn, chẳng thể nhìn được cái gì ở dưới gầm giường.

"Cầm nến giúp anh." Lục Kiệt vẫn nắm lấy tay Dung Sơ.

Dung Sơ "dạ" một tiếng, ánh mắt cậu đảo qua đôi giày thêu vừa được Lục Kiệt bỏ ang bên cạnh. Cậu cầm nên rồi cùng ngồi xổm xuống bên cạnh Lục Kiệt, ngó vào gầm giường.

Có ánh nền, gầm giường cũng lập tức sáng rõ.

Nhưng chẳng có cái gì hết, đừng nói là người, ngay cả rác cũng chả có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!