Khi đến nơi vừa đúng lúc giờ ăn trưa.
Tổ chương trình không hề thông báo cho họ biết rốt cuộc đây là nơi nào, lúc xuống xe chỉ nhìn thấy một tòa nhà, trông từ bên ngoài thì cũng không có cái gì đặc biệt. Phải đợi tới khi PD dẫn vào, khách mời và người xem đều phải cảm thán.
[Cái gì thế này??? Escape room???]
[Tôi đã bảo rồi, cái show Nhật kí kết hôn này nó hot không chỉ đơn giản do bị gọi đùa là Nhật ký ly hôn đâu. Nhìn xem, giờ ngay cả phương pháp để phá hoại tình cảm của các cặp đôi cũng mang lên đây luôn rồi. Nó rõ ràng nên dứt khoát đổi thành Nhật ký ly hôn luôn đi]
[Tôi sống lại được xem từ show về hôn nhân biến thành show escape room]
[Nhỡ đâu chỉ là tạo dựng bối cảnh thôi thì sao]
[Có vẻ là khách mời cũng không biết. Nhìn biểu cảm của Đường Chi kìa, với diễn suất của cô ấy thì không thể diễn ra được cái kiểu hoảng sợ chân thật vậy đâu]
[Lầu trên là anti fan ở đâu chui ra vậy?]
Đường Chi đúng là đã bị dọa sợ, lúc ký hợp đồng cũng không hề nhắc tối sẽ có phần chơi escape room. Tổ chương trình của [Nhật ký kết hôn] vốn thích chơi trò đánh úp, làm như thế tuy không quá bất ngờ, nhưng vẫn rất dọa người ta.
Đường Chi vỗ vỗ ngực, "Không phải chứ, sao mọi người không nói trước với tụi tôi? Gan tôi nhỏ lắm."
Nói rồi cô nắm chặt lấy tay Chung Hựu, "Hôm nay anh phải bảo vệ em thật tốt đấy nhé."
Trước đây Chung Hựu từng tham gia một show về escape room, đã có kinh nghiệm. Nghe Đường Chi bảo vậy thì gật đầu đầy tự tin, còn ôm Đường Chi vào lòng, nhẹ giọng trấn an.
Ngược lại thì đây là lần đầu tiên Thời An thể hiện ra sự hứng thú của mình từ lúc show bắt đầu lên sóng, cậu ta còn hào hứng bắt đầu phổ cập cho Quan Thứ biết escape room là gì.
Biểu cảm của Quan Thứ rất bình tĩnh.
Sự tiếp nhận của bọn họ đều khá tốt.
Còn Dung Sơ và Lục Kiệt ở phía bên này.
Dung Sơ quan sát điều kiện ở nơi này một chút, ngoại trừ mấy chữ "Escape room" to đùng ở bên ngoài, thì cũng chẳng có thêm thông tin hữu dụng nào.
Trước đây khi còn đi làm thêm, cậu từng thấy chỗ escape room đăng thông tin tuyển dụng nên có tìm hiểu qua, cũng biết được rằng escape room không nhất thiết là phải có yếu tố kinh dị, mà phần nhiều sẽ là thử thách về trí tuệ.
Cậu mím môi nhìn về phía Lục Kiệt, "Thầy Lục ơi, em chưa chơi bao giờ."
Hơn nữa nếu là có yếu tố kinh dị, có thể cậu… sẽ không thể chơi được, sẽ gây cản trở.
Lục Kiệt khom lưng xuống ghé sát bên đầu cậu, vẻ mặt phiền não: "Anh cũng chưa từng chơi bao giờ, xem ra sau này không thể lên mấy show thực tế không có kịch bản như thế này được rồi."
Thoạt trông có vẻ Lục Kiệt không hề thích phần chơi này.
Vừa nghe thế, Dung Sơ liền mở lớn mắt nhìn anh, rồi lại theo bản năng liếc về phía máy quay.
[Ánh mắt của thầy Dung như đang nói: Mấy lời này mà anh cũng dám nói trước ống kính à?]
Lục Kiệt cười khẽ một tiếng, đưa tay về phía Dung Sơ. Lúc này mới ghé thật sát bên tai cậu, "Thầy Dung, thật ra anh cũng nhát gan lắm, không chịu nổi mấy cái thứ dọa người kiểu này đâu, cho nên đành phải phiền em nắm tay anh cả dọc đường đi rồi."
Trong một khoảnh khắc, Dung Sơ có hơi hoài nghi về mấy lời này của Lục Kiệt. Trước đây khi nhắc tới phim kinh dị, phản ứng của Lục Kiệt cũng đang giống kiểu một người nhát gan.
Nhưng Lục Kiệt đã nói như thế, cậu cũng không thể nào từ chối.
Dù sao thì bản thân cậu cũng sợ.
Nắm tay Lục Kiệt, tất nhiên là sẽ tốt hơn nhiều rồi.
Dung Sơ đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!