Chương 4: Tôi tới đón cậu – “Ngoắc ngón tay thì có được không?”

Sợ Mạnh Nhất Chu thấy được tên Lục Kiệt, Dung Sơ vội vàng cầm điện thoại lên, nhưng lại cảm thấy làm vậy chẳng khác nào bịt tai trộm chuông, huống hồ Mạnh Nhất Chu rồi sớm muộn gì cũng sẽ biết chuyện này, cậu ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Mạnh Nhất Chu một cái.

Cũng may là hình như Mạnh Nhất Chu không để ý tới phản ứng quá lớn của cậu, có vẻ cũng mới nhận được tin nhắn gì đó nên cậu ta cũng đang xem điện thoại.

Dung Sơ vội vàng trả lời Lục Kiệt: "Tôi đang ở trường, có chuyện gì không ạ?"

Lục Kiệt nhắn: "Cứ ở yên đó, tôi tới đón cậu."

Lục Kiệt muốn tới đón cậu?

Sao tự nhiên Lục Kiệt lại muốn tới đón cậu?

Không phải đã hẹn là sáng mai mới gặp lại sao?

Dung Sơ lập tức có phần đứng ngồi không yên.

Tuy là cậu không theo đuổi thần tượng, nhưng cũng biết ở trong trường có rất nhiều người như thế, một khi Lục Kiệt bị nhận ra thì kiểu gì cũng là một trận náo loạn bão tố.

Có lẽ là nhìn ra được sự mất tự nhiên của cậu, Mạnh Nhất Chu bỏ điện thoại xuống hỏi: "Sao thế? Giờ tôi lại có việc gấp rồi, chắc là không ăn chung bữa cơm này được, bên ban nhạc gọi tôi."

Mạnh Nhất Chu tự lập ra một ban nhạc, bình thường cũng rất bận bịu.

Mạnh Nhất Chu vừa nói thế, Dung Sơ đã thở phào nhẹ nhõm, nếu không thì cậu chẳng biết nên để Lục Kiệt ở đây ăn cơm cùng Mạnh Nhất Chu, hay là cậu cứ thế đi cùng Lục Kiệt nữa.

Dung Sơ liếc nhìn cái điện thoại, thấy Lục Kiệt chưa gửi thêm tin nhắn, cậu cùng cái tai đỏ bừng nói với Mạnh Nhất Chu: "Tôi, tôi, ông xã tôi qua đón rồi, cậu có việc thì cứ đi trước đi."

Sắc mặt của Mạnh Nhất Chu hơi thay đổi:, "Thế thì tôi ở đây chờ anh ta tới rồi mới đi." Cuối cùng còn cười cười bổ sung thêm, "Tiện thể kiểm tra giúp cậu luôn."

Thấy Mạnh Nhất Chu không có ý định rời đi, trong lòng Dung Sơ bắt đầu bồn chồn.

Ngay cả khi chỉ có mình cậu với Lục Kiệt mà cậu đã diễn không được tốt rồi, giờ có thêm người quen ở đây, thì cậu sợ là mình lại càng không diễn nổi. Mạnh Nhất Chu và cậu quá thân thiết, rất dễ dàng bị nhìn thấu.

Nhưng dù sao vẫn phải vượt qua chuyện này, về sau còn phải diễn trước cả ống kính nữa cơ mà.

Hơn nữa nếu giờ cậu cứ khăng khăng bảo Mạnh Nhất Chu rời đi, thế không phải càng có tật giật mình hơn à.

Nghĩ thông rồi, Dung Sơ trái lại cảm thấy bản thân bình tĩnh hơn. Mãi tới hơn 10 phút sau, tin nhắn thứ hai của Lục Kiệt được gửi tới: "Tôi tới rồi."

Dung Sơ vừa mới nhìn thấy tin nhắn, thì bỗng cảm thấy có cái gì đó đè nhẹ xuống đầu mình, tầm mắt rõ ràng cũng lập tức bị che khuất mất một góc.

Có người đội cho cậu một chiếc mũ lưỡi trai.

Cậu sững ra rồi quay người lại.

Lục Kiệt mặc một chiếc sơ mi đen rất bình thường, anh đeo khẩu trang và đội mũ, không biết là đã tới từ khi nào, giờ đang đứng ngay sau cậu. Hình như anh còn nhìn thẳng vào Mạnh Nhất Chu một lúc, gật đầu với cậu ta rồi mới nhìn sang cậu.

Dung Sơ giờ mới nhận ra Lục Kiệt đang dựa rất sát vào mình, một bàn tay còn đặt lên cái mũ vừa đội xuống cho cậu, tư thế cực kì thân mật, giống như là người yêu thật vậy. Vành tai Dung Sơ lập tức nóng bừng, "Sao anh …."

Lại tới nhanh vậy?

Dung Sơ nhớ là biệt thự của Lục Kiệt phải cách trường cậu ít nhất là nửa tiếng lái xe.

Dường như là biết cậu muốn hỏi gì, Lục Kiệt liền cúi người xuống ghé sát bên tai nói khẽ, "Đúng lúc anh tới gần đây ăn cơm, nghĩ chỗ ấy cũng không cách trường em bao xa nên muốn đưa em đi ăn cùng, hương vị đồ ăn của quán đó rất ngon."

Tuyệt đối là không phải là lý do này.

Dung Sơ biết là anh chỉ đang diễn cho người khác xem, nhưng vẫn không nhịn được mà đỏ mặt, may mà có cái mũ che đi giúp cậu thấy dễ chịu hơn nhiều. Cậu gật gật đầu, nhìn về phía Mạnh Nhất Chu đang ngồi đối diện.

Sắc mặt của Mạnh Nhất Chu đã lạnh xuống một chút, cậu ta cau mày nhìn Dung Sơ đang cực kì thân mật với Lục Kiệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!