Đường Chi cũng chẳng thấy bất ngờ vì những lời này của Lục Kiệt.
Cho dù Lục Kiệt đang diễn hay là thật lòng, thì đều đã đủ để khiến khán giả tin rằng tình cảm giữa anh và Dung Sơ, ít nhất thì cũng không phải giả.
Cô cũng chỉ là cố ý ném ra một chủ đề thôi, coi như để cảm ơn cho bữa trưa này.
Có điều nếu thật sự là đang diễn, vậy Lục Kiệt quả đúng là không hổ danh với danh hiệu Ảnh đế.
Chân tình tới mức làm người ta cảm động, ngay cả ánh mắt anh nhìn Dung Sơ, cũng diễn cực kì chân thật.
Mục đích đã đạt được, Đường Chi không tiếp tục chủ đề này nữa, trái lại nhắc về bộ phim của Lục Kiệt mà mình từng xem dạo trước.
Trước khi tham gia show này, Đường Chi quả thật không có cơ hội để tiếp xúc với Lục Kiệt, giờ có thể ngồi ăn cơm chung với anh, cục nợ Chung Hựu cũng không có mặt ở đây, đương nhiên cô không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy để nói chuyện với Lục Kiệt.
Cho dù cô có nói gì, Lục Kiệt đều luôn chỉ duy trì trạng thái "Cô nói đi, tôi đang nghe", cũng có thể trả lời, thái độ không hề kiêu ngạo.
Nhưng Đường Chi có thể cảm nhận được, những phản hồi của Lục Kiệt chỉ đơn thuần là phép lịch sự khi đối xử với người khác.
Hoàn toàn không giống với sự để tâm như khi cô nhắc về Dung Sơ.
Sự thật hình như còn thú vị hơn những gì cô tưởng.
Dung Sơ đã trao đổi xong với chủ quán, sau khi ăn xong bữa trưa mà cậu có thể ở lại để giúp rửa bát đĩa, thì sẽ miễn phí bữa trưa này của cậu, đồng thời công chủ cũng sẽ trả cho cậu tiền công là 20 tệ một giờ. Cậu có thể ở đây rửa bát trong hai tiếng, qua khoảng thời gian cao điểm buổi trưa, bên này cũng không cần thêm người rửa bát nữa, đến lúc ấy cậu sẽ chọn cách khách để kiếm tiền.
Có lẽ là vì thấy Dung Sơ đang ghi hình, cũng có thể là vì trong cậu rất đẹp, nên ông chủ còn tiện tay lấy mấy viên kẹo đặt ở bệ cửa sổ cho cậu.
Có đủ các vị trái cây khác nhau.
Dung Sơ liếc nhìn về phía bệ cửa sổ, lựa lựa mấy cái ở trong lòng bàn tay, cuối cùng đưa lại mấy viên kẹo về cho ông chủ.
Ông chủ có hơi ngạc nhiên, còn tưởng là cậu chê, đang định nói gì đó, thì lại thấy Dung Sơ cong cong mắt cười, hỏi: "Ông chủ, cho hỏi có thể đổi hết sang vị việt quất được không ạ?"
[Bà xã ngọt ngào quá!!!]
[Bà xã ưi cười nhiều lên đi nạ! Cười lên xinh quá nạ!]
[Hóa ra là vợ thích kẹo vị việt quất!]
Đương nhiên ông chủ không từ chối, cũng không cần Dung Sơ đổi mà đưa thêm cho cậu mấy cái kẹo vị việt quất.
Cầm kẹo trong tay, Dung Sơ đang định quay trở lại chỗ ngồi, thì thấy Đường Chi và Lục Kiệt không đang nói chuyện gì đó, bước chân cậu liền dừng tại chỗ.
Trông Lục Kiệt như đang chăm chú lắng nghe Đường Chi nói, thỉnh thoảng lại đáp vài câu, không biết là nói chuyện gì, Đường Chi bật cười, Lục Kiệt cũng theo đó mà khẽ cong khóe môi, ngón tay gõ lên mặt bàn.
Dung Sơ cảm thấy cảnh tượng này đâm vào mắt mình đau nhói.
Tuy cậu hiểu rằng suy nghĩ này là không đúng.
Lục Kiệt đối với ai cũng như vậy.
Chỉ là khó tránh khỏi làm cậu nghĩ tới sau này, Lục Kiệt sẽ có người mà anh thật sự thích, anh sẽ lắng nghe nỗi phiền não của người ấy, sẽ giúp người ấy giải quyết những lo âu, sẽ bảo vệ người ấy, sẽ thân mật với người ấy giống như đã từng làm với cậu, không, thậm chí là sẽ còn càng thân mật hơn…
Dung Sơ từng nghĩ rằng mình có thể chịu được tình cảm đơn phương của bản thân, nhưng bây giờ đột nhiên lại phát hiện ra, chỉ cần nghĩ tới thôi, cậu đã thấy khổ sở rồi.
Lúc này thật ra cậu mong rằng, bảy ngày của show thực tế có thể trôi qua nhanh hơn một chút.
Sau khi xong hết rồi, cậu và Lục Kiệt cũng chẳng còn cơ hội để gặp lại nữa, tới lúc ấy, có lẽ cậu có thể khiến mình không còn dồn hết tâm trí vào chuyện tình cảm này nữa.
Khẽ nhắm mắt lại hít sâu một hơi, Dung Sơ nắm chặt những viên kẹo trong tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!