Chương 36: “Tôi có thể bảo vệ em ấy, vậy không phải là được rồi sao?”

Ngày hôm sau, tổ chương trình cũng không còn điên cuồng như hôm đầu tiên nữa. Lúc tới mang thẻ nhiệm vụ cho bên Dung Sơ thì họ còn thuận tiện mang cả bữa sáng tới, mà thời gian thì cũng vừa khéo đúng vào giờ ăn sáng.

Trước khi rời đi, nhân viên của đoàn còn tháo tấm vải che máy quay ra, mở mic ghi tiếng.

Điều đó có nghĩa là công việc của ngày hôm nay đã bắt đầu.

May là Dung Sơ và Lục Kiệt đã thay quần áo xong xuôi từ lâu.

Phòng live vừa khôi phục lại bình thường, lập tức có cả một đám đông ùa vào.

[Tui ghét mí cái người sinh hoạt điều độ ghê! Chả xem được cái gì cả! Tui xin hỏi một câu? Có thể học Quan Thứ nhà bên cạnh không vậy, sáng sớm cho chúng tui ngắm thân hình đẹp đẽ một chút không được sao?]

[Lại nói chứ, Quan Thứ tuy đã hơn 30 rồi nhưng vóc dáng vẫn ổn thật đó]

[Làm ơn hãy tôn trọng chủ phòng live một chút có được không? Thầy Lục có thể cởi áo cho chúng tôi xem một chút có được không?]

Thân hình của Quan Thứ đúng là không tệ, hai người họ cũng đã che máy quay lại, nhưng sau khi tổ chương trình vào thấy không có nội dung nhạy cảm gì nên đã bỏ luôn đồ che chắn xuống.

Lúc ấy Quan Thứ vừa mới bước xuống giường, quần áo còn chưa mặc.

Chưa đợi đám người vừa mới ồ ạt tràn vào phòng live kịp hét lên, Thời An đã trực tiếp phá máy quay luôn.

Bây giờ phòng live của bên Quan Thứ đang tạm tắt, có không ít fan của Quan Thứ tràn sang phòng live của bên Dung Sơ.

[Vì hai người này là giả mà, có khi buổi đêm còn chẳng ngủ chung với nhau]

[Giả giả giả suốt ngày chỉ biết giả!]

[Nhìn thế nào cũng không biết được họ có ngủ với nhau thât hay không, vì giờ giấc sinh hoạt của họ còn đều đặn hơn cả ông nội 80 tuổi của tôi nữa. Ông nội tôi trước khi đi ngủ còn phải vào lướt app video ngắn, nên sáng còn chả dậy nổi cơ]

[Trông cái sofa không giống là có người ngủ trên đó đâu, nhưng mà hình như thầy Lục ngủ không được ngon ha? Chẳng lẽ là thật sự không ngủ chung?]

[Không phải đã lên show rồi thì dù có là giả cũng phải ngủ chung chứ! Lục Kiệt anh định diễn uổng à? Diễn cho chúng tôi xem đi chứ!]

Khán giả nhận ra được, thì đương nhiên Dung Sơ cũng nhận ra được là tối qua Lục Kiệt đã ngủ không ngon.

Nhưng dĩ nhiên không phải là bởi vì không ngủ.

Dung Sơ cầm thẻ nhiệm vụ lại lén nhìn Lục Kiệt một cái, vành tai nóng lên.

Trước kia cậu chỉ từng ngủ chung với Dung Tinh, mà nó thì chưa bao giờ nói rằng cậu có tướng ngủ xấu cả.

Hóa ra tư thế ngủ của cậu lại tệ tới mức khi sáng nay thức đậy, cậu gần như đã chui hẳn vào trong lòng của Lục Kiệt rồi.

Lúc đầu cậu còn tưởng là mình đang nằm mơ, dù sao thì cũng không phải chưa từng mơ được tiếp xúc thân mật như vậy với Lục Kiệt. Thế nhưng ở dưới tấm chăn ấy là nhiệt độ cơ thể chân thật của hai người khiến Dung Sơ nhanh chóng tỉnh táo lại, cậu muốn bò dậy, nhưng thấy dáng vẻ ngủ say sưa của Lục Kiệt thì lại không nỡ, thế là lén nhắm mắt thêm một lát.

Dù sao sau khi show kết thúc, cậu cũng chẳng còn cơ hội như vậy nữa.

Sợ Lục Kiệt tỉnh dậy phát hiện được, cậu chỉ dám nán lại thêm mấy giây, rồi mới cẩn thận từng chút một ngồi dậy.

Chỉ là ngay khi cậu vừa cử động thì Lục Kiệt cũng tỉnh, anh nhìn cậu với dáng vẻ còn chưa ngủ đủ, ngay cả chân mày cũng nhíu lại, chắc chắn là không ngủ ngon rồi.

Đêm nay có lẽ… không thể ngủ cùng Lục Kiệt nữa.

Dung Sơ rũ mắt, vừa mới mở thẻ nhiệm vụ ra, thì một cánh tay vòng qua vai cậu cùng giữ lấy tấm thẻ ấy.

Dung Sơ sững người.

Tư thế này của Lục Kiệt, chẳng khác nào là đang ôm cậu vào trong lòng, chỉ cần đầu cậu hơi động đậy một chút là có thể chạm vào mặt của Lục Kiệt rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!