Chương 35: Tất cả đều khiến Lục Kiệt rung động

Quan Thứ phản ứng rất nhanh, đưa tay về phía Dung Sơ, "Xin chào, tôi là Quan Thứ."

Thái độ rất hiền hòa, hoàn toàn không làm cao một chút nào.

Mặt Dung Sơ lại càng đỏ hơn, lúc bắt tay với Quan Thứ thì lòng bàn tay vì căng thẳng mà đổ đầy mồ hơi, nhưng lại rất vui vẻ.

Cuối cùng cậu cũng hiểu được vì sao trước đây bạn cùng lớp có theo đuổi thần tượng, khi giành được vé để gặp người ta thì lại có thể hưng phấn tới mức hét ầm ĩ lên như vậy.

Sau màn tự giới thiệu ngắn gọn, Thời An vẫn luôn đi sau Quan Thứ liền kéo lấy cánh tay anh ta, dù chỉ nửa ánh mắt cũng chẳng thèm liếc về phía Dung Sơ, "Nói xong chưa hả chú Quan?"

Nghe thấy cách xưng hô này, biểu cảm của Dung Sơ sụp đổ trong một giây, cậu bất ngờ ngước mắt nhìn lên.

Thời An cao hơn Quan Thứ, thậm chí trông còn có vẻ cao hơn Lục Kiệt một chút. Giọng điệu khi nói chuyện không được tốt lắm, nhưng diện mạo lại thiên về nét ôn hòa, thoạt nhìn tuổi tác xấp xỉ Dung Sơ.

Quan Thứ dường như không để ý tới cách gọi của Thời An, lắc đầu đáp: "Vẫn chưa xong."

Sắc mặt Thời An lập tức đen sì, chẳng chút nể nang nào mà nói: "Chưa biết chừng người ta còn nghe nhạc của chú mà lớn đó."

[Câu này đúng là đâm thẳng vào tim luôn. Hai người này tuổi tác chênh lệch cũng khá nhiều mà]

[Thời An vô lễ quá a a a a a a!! Sao thầy Quan lại tỏ ra không để ý tí gì vậy! Chắc chắn là bình thường cũng đã quen rồi!! Ngẫm lại thôi là thấy ngột ngạt rồi, ngày nào cũng bị ám chỉ là mình đã già]

[Không phải chứ, đã chê tuổi tác của Quan Thứ thế thì hai người họ kết hôn làm gì?]

[Được rồi, giờ tôi chỉ hy vọng họ quay show này cho xong rồi nhanh chóng ly hôn đi]

[Thầy Lục sao lại không nói lời nào vậy, không phỉa thầy Quan bảo anh giới thiệu vợ à, sao anh lại để vợ anh tự do phát huy thế]

Cho dù cư dân mạng có ra sức bênh vực cho Quan Thứ, thì anh ta quả thật trông như hoàn toàn không để ý tới việc Thời An đã nói gì, cứ để mặc Thời An kéo tay mình rời đi.

Chẳng biết hai người họ đi đâu.

Dung Sơ dù có thiếu tinh ý đến mấy thì cũng cảm nhận được địch ý của Thời An không phải nhắm vào Quan Thứ, mà là vào mình. Nhìn thấy bóng dáng hai người họ biến mất sau góc ngoặt, Dung Sơ còn chưa kịp thu hồi tầm mắt lại, đã nghe thấy Lục Kiệt, người nãy giờ không hề nói gì, lên tiếng: "Lát nữa sẽ ăn cơm chung, em vẫn có thể gặp lại Quan Thứ."

Tổ chương trình đưa bọn họ tới đây chính là để ăn tối, dù sao ngồi xe cả ngày mệt mỏi rồi, bọn họ cũng không thể để cho khách mời phải chịu đói thêm được nữa.

Chỉ đứng ở trong sân thôi cũng đã có thể ngửi được mùi thức ăn thơm lừng.

Bị Lục Kiệt nhắc như thế, Dung Sơ mới phản ứng lại, cậu sợ bị anh hiểu lầm, liền vội giải thích: "Không phải là em đang nhìn thầy Quan đâu ạ."

Lục Kiệt "ồ" một tiếng, ngược lại còn kể về lý do tại sao mình lại quen Quan Thứ cho Dung Sơ nghe: "Thầy Quan trước kia từng hợp tác với anh, hát ca khúc chủ đề của bộ phim mà anh đóng chính, cho nên bọn anh cũng coi như là có quen biết."

[Cười chết mất. Sao hai tiếng "thầy Quan" thốt ra từ miệng thầy Lục nghe lại chua thế nhỉ?]

[Hóa ra gọi "thầy" không phải là cách gọi tình cảm của họ à]

[Mấy người đang tự suy luận quá mức cái gì rồi thế, chỉ là một cách xưng hô thôi mà. Quan Thứ hơn tuổi Lục Kiệt thì gọi một tiếng thầy cũng có vấn đề gì đâu?]

Nhắc tới bài hát của Quan Thứ, Dung Sơ lập tức chuyển hướng chú ý, ánh trăng chiếu xuống khiến cho đôi mắt cậu như sáng lên đôi chút, "Em đã nghe bài ấy rồi!"

Ừm, ngay cả giọng điệu cũng rất hưng phấn.

Đây hình như là khoảng khắc vui vẻ nhất của Dung Sơ trong ngày hôm nay.

Nụ cười trên khuôn mặt Lục Kiệt không hề thay đổi, bàn tay buông bên người khẽ động đậy, lẳng lặng đặt lên cổ tay Dung Sơ.

Dung Sơ cũng không để ý tới hành động này của Lục Kiệt, ngoan ngoãn cho anh nắm tay mình, "Những bài hát của thầy Quan em đều nghe hết rồi, nhưng mà hồi đó em không biết bài đấy là bài hát chủ đề của phim."

Đương nhiên cũng không biết đó là phim do Lục Kiệt đóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!