Chương 32: Có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, phiên bản mà cậu muốn trở thành.

Không bao lâu sau, chuyện này đã lên hot search.

Bởi vì hôm qua vừa mới xảy ra sự cố ác ý với fan cuồng, nên vừa có người đăng video lên mạng đã lập tức tạo ra một sự chú ý rất lớn, lại thêm địa điểm là ở nơi đông người như khuôn viên trường đại học, tốc độ lan truyền đương nhiên rất nhanh, thậm chí ngay cả tính chất của sự việc cũng trở nên nghiêm trọng hơn.

Trong Studio của Lục Kiệt, Hứa Xuyên đang gọi điện thoại trao đổi với bên phía nhà trường.

Dung Sơ và Lục Kiệt tới đồn cảnh sát làm xong bản ghi chép lời khai, vừa được hắn đón về. Lần này dựa theo ý của hắn, lúc đi hắn đã dẫn theo hai bảo an, đưa người an toàn từ đồn cảnh sát ra.

Lúc này còn đang thương lượng với phía nhà trường về kết quả xử lý chuyện này.

Tên nam sinh đó đúng là người trong trường Dung Sơ, tên là Tào Giác.

Việc bị đuổi học là việc chắc chắn, chuyện đã ầm ĩ tới mức này, cho dù không làm ai bị thương nhưng cũng đã có ý định gây thương tích cho người khác.

Trong lời khai của Dung Sơ, những lời đe dọa an toàn tính mạng mà gã đã nói với cậu, tấm thiệp viết chữ đỏ gã đưa cho Dung Sơ, cả lưỡi mà đã suýt kề lên cổ cậu, cùng với những lời lẽ khiến người ta sởn tóc gáy ở trên Weibo…. Tất cả đều đã đủ để kết tội gã.

Nhưng vì ở hiện trường không có ai thật sự bị thương, nên cùng lắm gã chỉ bị nhốt trong đó mấy ngày.

Hứa Xuyên gọi điện cho nhà trường xong, lại gọi điện cho cha mẹ của Tào Giác.

Cha mẹ của đối phương khóc lóc om sòm trong điện thoại, nói không tin là con mình sẽ làm ra chuyện như thế, lúc thì lại nói là không làm Dung Sơ hay bất cứ ai bị thương cả, lát sau lại bảo hy vọng có thể hòa giải, không muốn con mình bị đuổi học, cũng không mong con mình bị mang án tích.

Hứa Xuyên lười nói nhiều lời với họ, thẳng thắn bảo: "Cứ theo đúng đường lối của pháp luật."

Cúp điện thoại, mặt Hứa Xuyên đen lại nhìn về phía Dung Sơ đang ngồi trên sofa, "Không phải anh đã nói với cậu là nếu có gặp fan cuồng thì phải bảo với anh à?"

Hắn cứ nghĩ là chỉ nhận được mấy tấm thiệp đe dọa gì gì đó thôi, kết quả là không ngờ đã bị theo dõi từ ngày hôm qua rồi!

Nếu không phải Lâm Trác tình cờ thấy Weibo của tên kia, bọn họ cũng đã đề phòng từ trước, lại vừa vặn gặp đúng lúc tên này nổi điên, thì Hứa Xuyên không dám nghĩ được hậu quả sẽ thế nào.

"Nhỡ người bị khống chế là cậu thì sao?" Hứa Xuyên không dám tưởng tượng, người hắn tới tìm là người có chút kĩ năng phòng vệ, nhưng Dung Sơ thì không, "Cậu có nghĩ nếu cậu thật sự bị thương thì phải làm sao không? Con dao kia mà đâm trúng động mạch là làm thế nào? Cái thằng kia thì tốt rồi, nó trực tiếp bị tống vào kia là xong, cùng lắm mà một mạng đền một mạng, còn mạng của cậu thì cậu không cần nữa à?!"

Thế mà trước đây hắn cứ nghĩ Dung Sơ biết nghe lời.

Nghe lời cái kiểu gì đây?

Có lẽ nào đã bị Lục Kiệt làm hư rồi?

Hứa Xuyên liếc ngang sang Lục Kiệt đang ở trong phòng nhỏ bên cạnh để gọi điện thoại cho đạo diễn Giang, anh vẫn luôn nhìn về phía bọn họ, khuôn mặt chỉ có biểu cảm nhàn nhạt, không nhìn ra được tâm trạng của bây giờ là gì.

Dù sao thì anh vẫn còn đang bàn công việc, Hứa Xuyên tạm thời cũng chưa sang mắng nữa.

Chuyện này giờ đang rất nóng, cũng có người mắng Lục Kiệt rằng nếu không yêu đương thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra rồi, cũng có người mắng Dung Sơ rằng yêu đương với người của công chúng thì phải chuyển bị sẵn sàng cho những chuyện như thế này. Hoàn toàn là luận điệu đổ tội lỗi sang nạn nhân, Hứa Xuyên đều mặc kệ hết những kẻ đó.

Thấy Dung Sơ ngoan ngoãn ngồi yên đó nghe mắng, Hứa Xuyên vò vò tóc mình, giọng điệu dịu đi đôi chút: "Nếu cậu cảm thấy nói với anh không tiện, cậu với Lục Kiệt sống cùng nhau mỗi ngày, cậu cũng có thể nói với nó, chẳng lẽ nó có thể ăn thịt được cậu chắc?"

Đương nhiên là không thể ăn thịt cậu rồi.

Chẳng qua khi ấy Dung Sơ cảm thấy bản thân có thể tự giải quyết được, từ trước tới nay cậu đều tự giải quyết những chuyện thế này đã thành quen.

Chờ Hứa Xuyên không nói nữa, Dung Sơ mới ngẩng đầu lên, cậu cũng không né tránh ánh mắt trách móc của Hứa Xuyên, chỉ nhìn hắn như vậy rồi nói: "Anh Hứa Xuyên, em xin lỗi."

Chuyện này đúng là lỗi của cậu.

Là bởi cậu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người tình nguyện bảo vệ cho mình, sẽ có người lo lắng cho mình.

Lúc trước Hứa Xuyên bảo nếu gặp phải fan cuồng thì cứ nói với mình, Dung Sơ cứ nghĩ là Hứa Xuyên sợ cậu làm ảnh hưởng đến Lục Kiệt, nhưng giờ thì cậu đã hiểu rằng Hứa Xuyên không có ý đó.

Hứa Xuyên sợ cậu bị thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!