Khi Lục Kiệt về đã là rạng sáng. Hôm nay anh đi chấm casting cho một vai phụ nhưng lại là một vai cực kì quan trọng, bộ phim mà anh tham gia cũng không phải là không thể chen thêm người vào, nhưng anh không thể chấp nhận người đã diễn xuất không tốt còn muốn chen ngang vào, Cao Vinh chính là một bài học.
Trong buổi casting hôm nay có hai người là được nhét thêm vào, ý của đạo diễn Giang là nếu họ không đạt thì cũng sẽ sắp xếp cho vào vai diễn khác. Nhưng Lục Kiệt có yêu cầu rất cao về diễn xuất, anh bắt hai người đó phải diễn lại mấy đoạn thì mới chịu cho qua.
Đạo diễn Giang có ý kiến nhưng lại chẳng thể nói gì được.
Cứ thế mà giằng co tới tận rạng sáng.
Dưới nhà tối om, giờ này chắc Dung Sơ đã đi ngủ từ lâu rồi.
Lục Kiệt bật đèn tầng một lên chuẩn bị pha một tách café, anh đã lâu lắm rồi mới ngủ muộn đến thế, dạo này chất lượng giấc ngủ của anh có thể so sánh được với cái hồi còn mười mấy tuổi. Sau này thường xuyên đi quay phim bất kể ngày đêm nên chất lượng giấc ngủ cũng cứ theo đó mà giảm xuống, cơ thể quen rồi nên cho dù là trong thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng thể điều chỉnh được sự chênh lệch về thời gian.
Từ sau khi Dung Sơ dọn tới đây ở, thì chẳng hiểu sao lại tốt lên không ít.
Nhưng sau những gì xảy ra hôm nay, anh lại chẳng buồn ngủ chút nào, chi bằng đợi tới mai rồi ngủ luôn một thể.
Người còn chưa đi được tới phòng pha đồ uống, thì đã thấy hình như có một đống gì đó nhô lên ở sofa.
Có lẽ là bởi vì ánh đèn quá sáng, người đang nằm ngủ trên sofa khẽ động đậy, hình như là đã tỉnh rồi.
Bước chân của Lục Kiệt khựng lại, anh quay đầu nhìn lại, vốn dĩ định đi vào phòng pha đồ uống cuối cùng lại đổi hướng đi về phía sofa.
Dung Sơ hí mắt ngồi dậy, vì nằm ngủ trên sofa không thoải mái nên cổ cậu có hơi đau nhức. Cậu cũng không nhớ là mình đã nằm ở đây bao lâu rồi, hầu như cũng chẳng ngủ được sâu, cứ nằm mơ lan man suốt.
Thật ra trước đây Dung Sơ cũng không sơ mấy loại ma quỷ hay như thứ mơ hồ như vậy.
Nhưng hồi cậu học cấp hai, Dung Tinh đã học được mấy thứ như lễ Halloween vốn là ngày không thuộc về văn hóa của bọn họ. Hôm đó Dung Sơ tan học về nhà không thấy có ai, cậu còn tưởng Dung Tinh đã chạy đi mất, chưa từ nhà trẻ về, liền lo lắng gọi điện thoại cho Dung Nguyên, nhưng điện thoại ông ta lại tắt máy.
Dung Sơ nghĩ có khi Dung Tinh ngủ quên ở đâu đó. Cậu đi vào phòng còn chưa kịp bật đèn đã bị ai đó ôm chặt lấy chân, mới thở phào nhẹ nhõm thì dựa vào ánh sáng hắt từ cửa vào đã nhìn rõ được bộ dạng của Dung Tinh, trên mặt vẽ y đúc kiểu vẽ mặt quỷ trên TV, lại còn bổi cả thuốc đỏ, cười một nụ cười quỷ dị với cậu.
Thật ra trẻ con làm mấy cái đấy thì chẳng đáng sợ chút nào, nhưng trạng Dung Sơ lúc ấy đang căng thẳng vì lo rằng Dung Tinh có phải là đã bị lạc đâu rồi không, cho nên trong khoảnh khắc ấy mới thật sự đã bị dọa sợ.
Cậu cứ nghĩ là không có vấn đề gì, ngày hôm đó Dung Tinh cũng chỉ ham chơi nên cố ý trốn trong phòng dọa mình một chút.
Không ngờ là từ đó về sau Dung Sơ đã bắt đầu sợ các loại chuyện về ma quỷ, không thể nghe nổi mẩu chuyện nào về mấy thứ quỷ quái ấy.
Vừa rồi trong giấc mơ, Dung Sơ đã cứ liên tục mơ thấy có người vẽ mặt như ma quỷ, nhưng người đó không phải là Dung Tinh mà chính là cái tên vừa rồi đã bám theo cậu.
Xung quanh tối đen, bóng tối như muốn nuốt chửng lấy cậu.
Nhưng giờ đèn đột ngột sáng lên.
Đèn sáng nghĩa là Lục Kiệt đã về.
Cố gắng chớp mắt mấy cái để tầm mắt trở nên rõ ràng hơn, Dung Sơ ngẩng đầu lên lại vừa khéo chạm mắt với Lục Kiệt, anh đang đứng ngay trước mặt cậu. Gần như chẳng có một chút do dự nào, Dung Sơ đưa tay về phía anh, túm lấy vạt áo Lục Kiệt. Quỳ hai gối trên sofa, cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Kiệt, cả người như sắp nhào vào lòng anh, khe khẽ nói: "Thầy Lục, anh về nhà rồi ạ."
Giống như là có hơi vui mừng.
Lục Kiệt đã nhận được tin nhắn của Dung Sơ từ lâu, cũng đã trả lời lại rằng phải rất khuya mình mới về. Lúc ấy hẵng sớm nhưng Dung Sơ lại không nhắn lại, anh cứ tưởng tối nay cậu đi nghỉ sớm rồi.
Nhưng dù có nghỉ sớm thì cũng không đến mức ngủ ở sofa dưới nhà, TV còn chẳng bật nên không thể là xem TV rồi ngủ quên được.
Lục Kiệt khẽ "ừ" một tiếng rồi cúi xuống nắm lấy cổ tay Dung Sơ, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* phần da nơi cổ tay cậu, "Sao lại ngủ ở đây vậy? Em chờ tôi rồi ngủ quên mất à?"
Anh nói rồi khẽ bật cười.
Dung Sơ vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, vì giấc mơ kia mà khiến lòng cậu còn đôi chút sợ hãi, phản ứng bản năng bây giờ cũng thành thật hơn, cậu gật đầu, nhưng lát sau thấy không ổn lại vội vàng lắc đầu, cũng rụt ngay tay mình ra khỏi người Lục Kiệt.
Cậu ở đây chờ Lục Kiệt về làm gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!