Chương 3: Căn bản chỉ là một tờ giấy trắng – “Anh ta có thể nuôi cậu được không?”

Hứa Xuyên cho tài xế đưa Dung Sơ quay về trường.

Dung Sơ vừa đi rồi, căn biệt thự liền trở nên vắng vẻ hơn.

Lục Kiệt dựa người vào sofa day day ấn đường, từ lúc nổ ra tin đồn đến nay, anh chưa từng có ngày nào được ngủ yên giấc.

Anh ra mắt đã nhiều năm nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải tin tức tiêu cực thế này, trong một khoảng thời gian khắp mọi nơi đều đổ dồn vào chất vấn. Tất nhiên là không có chuyện anh dính vào m* t**, chỉ là cái clip thì vẫn sờ sờ ra đó, tất cả mọi người đều cứ đồn đoán.

"Anh dọa dẫm cậu ấy làm gì?" Sau khi mắt đã giảm bớt được sự đau nhức thì Lục Kiệt mới lên tiếng.

Vừa nãy Hứa Xuyên đã cố tình nhắc tới em trai của Dung Sơ, rõ ràng đây chính là một sự uy h**p.

"Không phải vì tôi lo cậu ta do dự không quyết hay sao? Thời gian đang rất gấp rồi, cậu cũng không phải không biết trên mạng bọn họ đang đổi trắng thay đen thành cái dạng gì, nếu không mau chóng giải quyết, sau này cậu không định đóng phim nữa hả?"

"Đã bảo anh là đọc Weibo ít thôi còn gì, cũng đâu phải chỉ có mỗi cách giải quyết thế này." Lục Kiệt cầm bản hợp đồng đặt trên bàn lên, ánh mắt dừng một lúc ở chỗ chữ ký của Dung Sơ.

"Chẳng lẽ cậu có thể đứng ra nói rõ sự thật với tất cả mọi người được hả?"

Hứa Xuyên nói xong, Lục Kiệt cũng trở nên trầm mặc.

Hứa Xuyên nói đúng, anh không thể nào nói sự thật cho công chúng biết được, không thể nào nói với công chúng là ngày đó anh đi gặp cha ruột của mình được.

Mẹ ruột của Lục Kiệt – Phương Thư Tuyết sinh ra trong một gia đình giàu có, bà và người cha trên danh nghĩa của Lục Kiệt có một cuộc hôn nhân thương mại. Nhưng trước khi kết hôn thì bà đã mang thai anh, hơn nữa bà cũng đã nói cho người đàn ông này biết.

Vì lợi ích, cả hai vẫn quyết định kết hôn.

Chuyện như thế này căn bản là không thể công khai được, liên quan đến quá nhiều lợi ích.

Huống hồ cha ruột của Lục Kiệt lại là người của công chúng.

Sau khi tin đồn nổ ra, Phương Thư Tuyết đã mau chóng liên hệ với Hứa Xuyên, bảo Lục Kiệt đi gặp cha ruột là ý của bà, giờ xảy ra chuyện, đương nhiên là bà phải chịu trách nhiệm.

Nhưng phải chịu trách nhiệm kiểu gì?

Không thể nào đứng ra nói hết sự thật được.

Chỉ có thể nghĩ được ra cách dùng "một sự thật" khác để che giấu sự thật thôi.

Ví dụ như nói Lục Kiệt khi ấy là đi hẹn hò.

Nhưng Lục Kiệt là một tên cuồng công việc, nếu không làm việc thì hầu như chỉ có ở ẩn để nghỉ ngơi, hoàn toàn không có thời gian để hẹn hò yêu đương.

Muốn bịa ra được một đối tượng hẹn hò thì đúng là rất khó.

May mà Dung Sơ có tồn tại, nếu không thì phương án giải quyết này cũng không thể tiến hành thuận lợi thế được.

Nhưng khi Phương Thư Tuyết vừa nhắc tới, Lục Kiệt đã bác bỏ thẳng thừng.

Lục Kiệt cho rằng việc đem một người khác vào loại chuyện này không phải là cách giải quyết tốt, huống hồ nó còn là chuyện lớn như kết hôn.

Nhưng sự từ chối của anh là vô hiệu.

Đợi tới khi anh biết được Phương Thư Tuyết và Hứa Xuyên đã bàn bạc xong xuôi với đối phương, thì đã là chuyện của tối qua.

Hiệu suất làm việc của Hứa Xuyên quá nhanh.

Lục Kiệt nhớ tới khuôn mặt đỏ bừng của Dung Sơ, ngón tay anh khẽ ấn nhẹ vào hai chữ "Dung Sơ".

Tuổi còn quá nhỏ, vẫn chỉ là một đứa trẻ, trông có vẻ như chưa từng hẹn hò với ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!