Chương 29: [Thầy Lục ơi, khi nào thì anh mới về nhà?]

Ngày hôm sau, Hứa Xuyên phải đến tận trưa mới tới nhà Lục Kiệt. Hắn biết mấy ngày vừa rồi, sáng nào Dung Sơ cũng phải dậy từ 8 giờ sáng, hôm nay hiếm hoi được một buổi sáng không có tiết nên để cho cậu ngủ thêm một lát.

Khi hắn tới nơi thì ở dưới tầng chỉ có mỗi Lục Kiệt, cả căn nhà tràn ngập mùi thức ăn thơm phức. Hứa Xuyên hít hít mũi, thấy Lục Kiệt đang bận rộn ở trong bếp thì liền mò tới cửa, "Cậu nói tôi nghe xem, rốt cuộc là cậu và Dung Sơ có bí mật gì giấu tôi thế hả?"

Hứa Xuyên đã suy nghĩ về vấn đề này cả đêm, càng nghĩ lại càng cảm thấy bản thân mình cứ như là một lão già cô độc bị bỏ rơi vậy.

"Anh có biết nhân vật phản diện chết vì cái gì không?" Lục Kiệt còn chẳng thèm quay đầu lại.

Hứa Xuyên: "……….."

Không cần Lục Kiệt phải nói nửa câu sau thì Hứa Xuyên cũng biết anh định nói cái gì.

Dù sao thì đoán chừng cũng không phải chuyện gì lớn, Lục Kiệt cũng chẳng phải người không biết chừng mực, nếu thật sự có chuyện gì thì chắc chắn sẽ nói với hắn. Tối qua, Hứa Xuyên thậm chí đã thoáng nghĩ tới việc Lục Kiệt và Dung Sơ đã thật sự yêu nhau rồi.

Hứa Xuyên hít sâu vào một hơi, nhưng vẫn không nhịn được: "Cậu đừng có bảo với tôi là hai người đã từ giả thành thật rồi đấy nhé."

Lục Kiệt đang bê đồ ăn đi ngang qua Hứa Xuyên liền dừng bước, "Làm sao? Không phải anh là người đã sắp đặt cuộc hôn nhân này cho tôi và Dung Sơ à?"

Người cũng có phải hắn tìm đâu! Là do bà Phương Thư Tuyết chọn lựa trăm mối mới được mà!

Tuy Phương Thư Tuyết rất sốt ruột muốn tìm đối tượng kết hôn để giải quyết cho Lục Kiệt, nhưng yêu cầu vẫn khá cao, giá trị nhan sắc cũng phải cao.

Nghĩ vậy, Hứa Xuyên đột nhiên cảm thấy, Dung Sơ giống như là người đã được định sẵn là phải tham dự vào chuyện này vậy.

Bất kể là điều kiện bản thân hay là việc cậu từng làm ở khách sạn đó, những điều kiện ấy dù chỉ thiếu một thứ thôi thì cũng không được.

Bọn họ tìm nhiều người như thế, vậy mà chỉ có một mình Dung Sơ là người phù hợp với yêu cầu một cách hoàn hảo.

Lục Kiệt nói xong liền bật cười, "Bọn tôi không xứng đôi à? Tôi đã độc thân nhiều năm như vậy rồi, có một người cùng ăn cùng ở bên tôi mỗi ngày, vừa trẻ trung lại còn đẹp nữa, tôi chỉ là một người đàn ông bình thường… Có làm ra chút chuyện gì đó chẳng phải cũng là bình thường thôi à?"

Hứa Xuyên: "………."

Ban đầu quả thật Hứa Xuyên còn thấy lo lo, nhưng nghe mấy lời thiếu đứng đắn này của Lục Kiệt thì ngược lại không còn lo nữa.

Vừa nghe một cái là biết không phải là loại chuyện bí mật đó rồi.

Chỉ là hắn có thể bịt cái mồm của Lục Kiệt được không nhỉ, may mà Dung Sơ không nghe thấy.

Hứa Xuyên nhận lấy cái đĩa trong tay Lục Kiệt, vừa mới quay người lại đã thấy Dung Sơ mặt đỏ bừng bừng đứng ở góc cầu thang, trên người là bộ đồ ngủ rộng thùng thình. Vừa thấy hắn nhìn sang, Dung Sơ liền kéo tầm mắt của mình từ chỗ Lục Kiệt quay về, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Anh Hứa Xuyên."

Cũng chả biết đã nghe được cuộc nói chuyện của hắn với Lục Kiệt hay chưa nữa.

Hứa Xuyên đang định nói chuyện với cậu, thì Lục Kiệt vốn đang ở trong bếp lại thò đầu ra từ sau lưng Hứa Xuyên, "Còn tôi?"

Dung Sơ lại vội vàng nói: "Thầy Lục ạ."

Cứ như là điểm danh ở trong lớp vậy.

Hứa Xuyên đảo mặt khinh bỉ trong lòng.

Trái lại, Lục Kiệt rất hài lòng, "ừ" một tiếng, "Cơm sắp xong rồi."

Nói rồi quay về bếp.

Dung Sơ cũng ngại khi để Lục Kiệt phải bận rộn một mình, nhưng tối qua cậu bị mấy câu của Lục Kiệt làm ảnh hưởng nên cả đêm toàn nằm mơ thấy bị ma đuổi theo, sáng bị chuông báo thức kéo dậy nhưng vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cứ mơ mơ màng màng rồi lại ôm điện thoại ngủ tiếp đi mất, còn là trong giọng hát kỳ quái của Lục Kiệt nữa.

Lúc vừa tỉnh lại, Dung Sơ còn đặc biệt kiểm tra xem lại báo thức để chắc chắn là mình không đổi nhạc chuông, đúng là kỳ lạ, chẳng lẽ cậu đã sinh ra năng lực miễn dịch với giọng hát của Lục Kiệt rồi à?

Nghe lại lần nữa thì thậm chí còn thấy giọng Lục Kiệt cũng không đến nỗi rời rạc, vỡ nát như trước nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!