Chương 28: Có thể em sẽ thật sự phải ngủ chung với tôi đó

Fan trên Weibo của Lục Du không ít, bình thường cô đăng về make

-up và cuộc sống thường ngày, nhìn thôi là biết tiểu thư con nhà giàu, còn từng tương tác với tài khoản chính thức của công ty dưới trường nhà họ Lục, trông quan hệ không hề nông chút nào. Cô vừa tag một cái thôi, mà mọi sự chú ý liền đổ dồn về phía ấy/

Nhìn ảnh đại diện thì thấy đúng là trùng khớp thật, ngay cả Hứa Xuyên cũng dùng tài khoản Weibo của công ty để chia sẻ lại bài của Lục Du, chứng thực thân phận của cô.

Đám người ban đầu còn mắng chửi Lục Kiệt giờ lặng lẽ rút quân, tài khoản của tên blogger kia cũng cụp đuôi xóa bài.

Lúc ngồi ăn cơm, Lục Du cứ gắp thức ăn cho Dung Sơ liên tục, còn ghét sát lại chỗ cậu hỏi đông hỏi tây, "Anh quen anh trai em kiểu gì thế?"

Dung Sơ vừa định trả lời theo cái kịch bản yêu đương giữa mình và Lục Kiệt do Hứa Xuyên đưa tới, thì Lục Kiệt đã giành trả lời trước, "Lần đầu tiên gặp nhau là ở trước cổng trường."

Dung Sơ sững lại, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Lục Kiệt.

Sao Lục Kiệt lại nói như vậy? Nói thế là khác hoàn toàn với lời Hứa Xuyên, mặc dù đúng lần đầu tiên cậu gặp Lục Kiệt chính là ở cổng trường vào hôm đó.

Lục Kiệt lại như không có vấn đề gì, thuận tay đổi ly rượu mà Lục Du đặt trước mặt Dung Sơ thành nước trái cây.

Thấy vậy, Lục Du kinh ngạc kêu lên một tiếng, "Ngay cả rươu mà anh cũng cho uống là sao? Anh có cần phải kiểm soát kinh thế không hả?"

Lục Kiệt nhướn mày không phản bác, Dung Sơ lại vội vàng giải thích thay anh: "Là do tôi tửu lượng không tốt thôi."

"Thế được rồi, em uống một mình vậy." Lục Du cũng chẳng ép, tự mình uống một ngụm nhỏ xong lại đảo mắt qua lại giữa Dung Sơ và Lục Kiệt. Thấy cậu ngoan ngoãn uống hết nửa cốc nước trái cây mà Lục Kiệt đưa, cô cầm ly rượu lên, ghé sát bên tai Dung Sơ, dùng một âm lượng để cả Lục Kiệt cũng có thể nghe thấy, bảo: "Chị dâu, anh đừng có để bị anh ấy lừa đó."

"Lục Du, lát nữa cô về kiểu gì?" Lục Kiệt đột ngột cắt ngang lời Lục Du.

Lục Du chả hiểu gì: "Không phải lát em ngồi xe của hai người đi về à?"

Lục Kiệt tỏ ra phiền não, "Nhưng mà nhà anh với nhà cô không tiện đường đi."

Lục Du: "………" Lục Du lúc này cũng phản ứng lại, Lục Kiệt đang chê cô nói nhiều đây mà.

Lục Du ngại ngùng ngậm miệng, thấy Lục Kiệt đang bóc vỏ tôm rồi bỏ vào đĩa cho Dung Sơ, trong lòng cô đã khinh bỉ anh không biết bao nhiêu lần.

Thật ra cô và Lục Kiệt cũng không ở chung quá nhiều, dù sao thì Lục Kiệt là người luôn bận rộn, anh ra mắt từ rất sớm, chỉ có lúc nào tụ họp gia đình thì mới nói chuyện nhiều hơn một chút.

Không ngờ hôm nay lại có thu hoạch lớn vậy, về nhà lại có chuyện để buôn rồi, hóa ra khi Lục Kiệt yêu đương thì còn biết vóc tôm cho người ta nữa nè.

Quả nhiên là dù thân phận có đặc biệt tới đâu, thì đến lúc yêu vào cũng đều như nhau tất.

Lục Du oán thầm trong lòng một lát, điện thoại vừa reo, cô nhìn tên hiển thị, thế là vui vẻ chạy vội ra ngoài nghe máy.

Dung Sơ không tham gia vào cuộc trò chuyện của anh em họ, đợi đến khi chắc chắn Lục Du đã ra ngoài, Dung Sơ mới nhỏ giọng hỏi Lục Kiệt: "Thầy Lục, vừa nãy có phải anh đã nói sai rồi không?"

Có lẽ cậu nói bé quá nên anh không nghe rõ, Lục Kiệt cúi đầu, ghé sát tới trước mặt cậu, "Nói sai cái gì cơ?"

Lục Kiệt ghé sát quá, Dung Sơ phải ngừng lại một lúc rồi mới nói được: "Thì là chuyện bọn mình quen nhau như thế nào ý. Anh Hứa Xuyên trước đó có bảo bọn mình phải nói với mọi người là quen nhau ở khách sạn đó…"

Tuy chắc là Lục Du không được tính là người ngoài, nhưng rõ ràng là Lục Du cũng không biết sự thật.

Lục Kiệt cười gật đầu, "Cũng không phải là nói sai, Lục Du là em gái tôi, nó biết tôi là người như thế nào. Nếu tôi nói bọn mình quen nhau ở khách sạn ấy thì chưa chắc nó đã tin, không cần phải lừa nó đâu."

Lời Lục Kiệt nói cũng không sai, đúng là Lục Du sẽ hiểu Lục Kiệt hơn. Dung Sơ gật đầu tin lời anh, chỉ là cậu hoàn toàn không nhận ra, nếu Lục Du không tin chuyện ở khách sạn, thì ở cái nơi như cổng trường đại học chẳng có dây dưa một xíu gì đến Lục Kiệt, Lục Du dựa vào đâu mà tin điều ấy vậy?

Chỉ là Lục Kiệt nói không cần phải lừa Lục Du, nghĩ lại thì cũng đúng thật, Dung Sơ ngập ngừng, nói: "Thầy Lục, anh không muốn lừa cô ấy vậy thì cứ nói thẳng cho cô ấy biết mối quan hệ của chúng ta đi… Chắc là cô ấy sẽ hiểu cho anh mà, nếu không về sau này chúng ta mà ly hôn thì cũng khó giải thích lắm."

Trên thực tế, Dung Sơ vẫn cứ tưởng họ hàng bên phía Lục Kiệt đều biết chuyện hai người kết hôn giả, dù sao phương án này cũng do mẹ Lục Kiệt đề xuất.

Mà một gia đình như nhà họ Lục, hẳn là sẽ không muốn để Lục Kiệt tùy tiện tìm bừa một người để kết hôn. Nhất là khoảng cách giữa hai bọn họ lại còn lớn như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!