Cuối cùng bài hát cũng chẳng thể hoàn thành, Dung Sơ cảm thấy bản thân mình không thể tĩnh tâm, cứ luôn đánh sai nốt, có lẽ là vì trước đó còn chưa luyện tập kĩ.
Trở về phòng sau khi ăn tối xong, Dung Sơ lấy bản nhạc cũ ra đọc đi đọc lại, bỗng cậu cảm thấy thật may mắn khi lúc đó bản nhạc này không thể bán được.
Vốn cậu còn đính mượn phòng học nhạc, giờ thì hoàn toàn không cần nữa.
Cậu đã có guitar mới rồi, cây đàn guitar thuộc về mình.
Chỉ là cậu vẫn chưa rõ phải sửa lại nó thế nào, chỉ có thể luyện tập dựa theo bản gốc thôi.
Nhưng không chuyện gì đã xảy ra hôm nay nữa, trong đầu cậu chỉ toàn là dáng vẻ Lục Kiệt ngồi ở ghế chăm chú nghiêm túc nhìn mình, ánh mắt đó… khiến Dung Sơ nhớ tới lúc ở phim trường, Lục Kiệt cũng đã dùng ánh mắt chuyên chú ấy nhìn cậu, trong đôi mắt như cất giấu một thứ cảm xúc gì đó.
Nhưng khi ấy là đang quay phim.
Có điều, dường như mỗi khi Lục Kiệt nghiêm túc với một điều gì đó thì đều mang dáng vẻ ấy.
Dung Sơ xoa xoa khuôn mặt đã hơi nóng lên của mình, cố không cho bản than mình nghĩ linh tinh nữa, nhưng giờ không thể nào tiếp tục luyện tập nữa được, hôm nay trong lòng không yên cũng không chuyên tâm luyện tập được. Dung Sơ ứng dụng phân phối phim để tìm bộ phim mà Lục Kiệt đã nói lúc nãy.
Tuyệt đối không phải vì cậu muốn xem Lục Kiệt bán n*d* đâu, cậu chỉ muốn nhân cơ hội để xem lại phim Lục Kiệt từng đóng mà thôi.
Nhưng bộ phim này thì cần phải có tài khoản hội viên mới xem được!
Dung Sơ rưng rưng đi mở gói hội viên một tháng.
Xem hết cả bộ phim thì đã hơn 2 tiếng trôi qua, phim kết thúc rồi Dung Sơ mới nhớ tới cái cảnh bán n*d* chỉ lướt qua mà Lục Kiệt đã nhắc, lúc cậu xem thì không chú ý tới có cảnh đó, nhưng cảnh Lục Kiệt đánh nhau ở trong phim thì có vô tình để lộ ra cơ bụng, đúng là thân hình của anh đẹp thật. Cảnh đánh nhau ấy cũng không dùng đóng thế, Dung Sơ tự hỏi không biết anh bị thương có phải là thương thật hay không.
Thời gian cũng đã muộn, mà Dung Sơ thì chẳng còn sức đâu mà xem lại bộ phim một lần nữa chỉ để tìm lại cảnh bán n*d* mà Lục Kiệt nói. Cậu trực tiếp ôm điện thoại ngủ mất, trong mơ khi thì thấy cảnh Lục Kiệt đánh nhau, khi thì là cảnh anh bán n*d*, còn có cả cảnh Lục Kiệt cởi áo choàng tắm ngay trước mặt cậu.
Lúc tỉnh dậy vào sáng hôm sau, mặt Dung Sơ đỏ bừng, ngay cả khi xuống nhà và nhìn thấy Lục Kiệt, cậu cũng không dám nhìn thẳng vào anh.
Nhưng ở trong phòng khách dưới nhà, ngoài Lục Kiệt còn có một người phụ nữ với mái tóc xoăn sóng lớn cũng ở đó. Không biết là Lục Kiệt đang nói gì với đối phương, trên mặt vẫn còn mang theo ý cười.
Dung Sơ dừng lại, cậu không biết là mình nên quay trở về phòng hay là nên lặng lẽ đi ngang qua sau lưng bọn họ nữa.
Nhưng cậu còn chưa kịp xoay người đi, Lục Kiệt đã phát hiện ra Dung Sơ. Anh xoay người lại về phía đó, người phụ nữ ngồi bên cạnh Lục Kiệt cũng quay sang mỉm cười với cậu.
Dung Sơ chỉ có thể cứng nhắc dừng bước, mỉm cười lại như để chào hỏi đối phương, rồi chẳng biết phải nói gì nữa.
Hiện tại cậu với Lục Kiệt là quan hệ đã kết hôn, ngoại trừ những lần diễn trước ống kính ở bên ngoài, cậu không biết khách đến nhà chơi thì một cặp đôi mới cưới nên có phản ứng như thế nào.
Kia chắc là khách nhỉ.
Nhưng nhìn thái độ của Lục Kiệt khi nói chuyện cùng đối phương thì có vẻ là rất thân quen.
Dung Sơ mím môi, chưa đợi cậu có phản ứng, Lục Kiệt đã bước tới,"Em dậy rồi à?"
Dung Sơ ngơ ngác gật đầu, Lục Kiệt khẽ cười rồi đưa tay lên xoa đầu cậu một cái, hoàn toàn chẳng hề che giấu sự thân mật giữa hai người, hoặc là có thể nói, anh đang diễn mà như không hề diễn trước mặt vị khách kia.
Dung Sơ do dự một chút rồi dịch người lại gần Lục Kiệt, khoảng cách giữa họ lập tức thu hẹp lại, nhìn qua giống như cậu đang tựa vào người anh.
Giây tiếp theo cậu đã nghe thấy Lục Kiệt giới thiệu với mình: "Đây là giáo viên dạy nhạc của tôi."
Dung Sơ ngẩn người.
Giáo viên âm nhạc cũng đúng dậy, nói với Dung Sơ: "Xin chào."
Dung Sơ sững lại hai giây rồi mới đáp lời của đối phương: "Xin chào."
Ra là giáo viên dạy nhạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!