Vừa hỏi ra khỏi miệng Dung Sơ đã bắt đầu hối hận.
Hà Diệp nghe điện thoại xong thì chỉ nói với cậu một câu "tạm biệt" rồi rời đi, ngay cả một câu "Lần sau có cơ hội thì gặp lại" cũng chẳng để lại.
Có lẽ thật sự chỉ là muốn chúc cậu một câu "Tân hôn vui vẻ" mà thôi.
Cả buổi chiều đầu óc Dung Sơ cũng trở nên rối bời, cậu nhớ tới những trận cãi vã của Dung Nguyên và Hà Diệp, nhớ việc bản thân mình đột nhiên không bao giờ còn có thể vui vẻ như bạn bè đồng trang lứa được nữa, ngược lại còn phải chăm sóc cho đứa em trai vẫn còn đang cuốn tã. Cậu cũng nghĩ tới chuyện Dung nguyên mắng cậu không được học nhạc, đập vỡ cây guitar mà cậu vất vả tiết kiệm mới mua được, còn có cả giọng điệu dịu dàng mà xa cách của Hà Diệp….
Chúng khiến cậu cả buổi chiều chẳng thể nghe giảng được một tiết nào cả.
Nhưng không hiểu sao tâm trạng ấy lại dịu đi rất nhiều sau khi cậu trở về nhà của Lục Kiệt.
Cho nên cậu bỗng nhiên rất muốn kể hết với anh.
Nhưng hành động này hình như thành ỷ lại quá mức vào Lục Kiệt.
Lục Kiệt không phải người nhà của cậu, cũng không phải bạn bè của cậu, mối quan hệ của họ chỉ là giả mà thôi.
Hít thật sâu một hơi để điều chỉnh lại cảm xúc của chính mình, Dung Sơ định giải thích là mình chỉ buột miệng thôi, nhưng Lục Kiệt lại đột nhiên hỏi: "Em có muốn uống một chút không?"
Trông có vẻ như anh chẳng định trả lời câu hỏi của cậu.
Dung Sơ mím môi gật đầu, thấy Lục Kiệt xoay người đi vào trong bếp, cậu mới ngồi xuống trước bàn ăn.
Chốc lát sau, Lục Kiệt đã cầm hai lon bia sữa ra, "Uống một chút chắc không sao đâu chứ?"
Dung Sơ vẫn còn nhớ lần trước mình đột nhiên bị say, cũng chính là vì đã uống cái bia sữa mà Hứa Xuyên rót cho, nhưng mà giờ cậu quả thật cần được say, nên Dung Sơ lắc đầu đáp: "Không sao đâu ạ."
Lục Kiệt khẽ cười rồi rót cho cậu một cốc, thấy cậu định uống luôn thì liền nhắc nhở: "Em ăn chút gì để lót dạ trước đã."
Tuy cái thứ này đối với anh thì chỉ là một loại nước uống thông thường, nhưng đối với người có độ mẫn cảm cao với cồn như Dung Sơ, thì đây chính là rượu.
Dung Sơ chớp mắt rồi "vâng" một tiếng, ngoan ngoãn ăn khá nhiều món.
Không thể không thừa nhận, tay nghề nấu ăn của Lục Kiệt rất tốt.
Tới khi lưng lửng bụng, Dung Sơ mới bắt đầu nhấp từng ngụm nhỏ bia sữa. Quả thật là có thể cảm nhận được vị cồn, chẳng qua lần trước cậu không hề biết là tửu lượng của mình kém tới mức ấy. Giờ thì đã biết rồi, nhưng cậu đang cố ý mua say.
Lục Kiệt thong thả ăn, thấy Dung Sơ nhanh chóng uống hết một cốc, vẻ mặt lại chẳng có thay đổi gì, có điều non nửa phút sau, khi Dung Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt lại tập trung nhìn về anh hệt lần trước, biểu cảm trông còn rất nghiêm túc.
Lục Kiệt huơ huơ tay trước mặt Dung Sơ, "Em say rồi à?"
"Đâu có." Dung Sơ lắc đầu phủ nhận, nghe thì có vẻ như vẫn tỉnh táo, thực ra phản ứng này giống hệt trước đó. Cậu chớp mắt nhìn Lục Kiệt, kéo ghế dịch lại gần bên cạnh anh, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh, nói: "Thầy Lục, câu mới nãy em hỏi, anh còn chưa trả lời."
Lục Kiệt nhướn mày.
Quả nhiên là dễ say như vậy, mà cứ uống rượu vào thì lá gan lại lớn hơn nhiều.
Lúc nãy, khi Dung Sơ hỏi câu đó thì Lục Kiệt đã biết cảm xúc của cậu không đúng, nhưng Dung Sơ có vẻ lại không muốn nói đến nó nữa.
Lục Kiệt đã nghĩ có lẽ cũng chỉ có cách này thì mới khiến Dung Sơ tự nguyện mở miệng.
Lục Kiệt chưa kịp trả lời, Dung Sơ đã nằm gục xuống bàn, nghiêng đầu về phía anh, vừa nhìn Lục Kiệt vừa khẽ nói: "Hôm nay em đã gặp mẹ mình, thật ra lần trước em đi đến bảo tàng cũng là để nghe bài diễn thuyết của bà ấy. Thầy Lục, lúc đó anh nói em vốn dĩ rất muốn gặp bà ấy."
Thật ra Dung Sơ biết bản thân mình bây giờ vẫn đang rất tỉnh táo.
Nhưng mà thế thì sao chứ, cậu đã uống bia rồi, nghĩa là đã say rồi.
Chỉ là cậu rất muốn Lục Kiệt quan tâm đến mình thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!