Chương 25: “Dạy ở chỗ này thì không phải là mỗi hôn đơn giản vậy đâu.”

"Bạch Ninh là ai?" Đầu Lục Kiệt khẽ di chuyển, hình như là đang điều chỉnh sang một tư thế thoải mái hơn.

Dung Sơ gửi tin nhắn đi, ngừng một lát, "Là chàng trai ban nãy có ăn cơm cùng thầy Lục đó ạ."

Xem ra Lục Kiệt hình như không quen đối phương.

Nhưng nhỡ đâu lại tìm Lục Kiệt vì có việc hay hoặc chuyện gì khác.

Dung Sơ mím môi hỏi: "Thầy Lục, anh có muốn đọc không?"

"Không cần đọc đâu." Lục Kiệt trả lời dứt khoát, "Tôi không quen cậu ta, em quen à?"

Cũng không hẳn là quen, đều là chuyện của quá khứ mà Dung Sơ không muốn nhắc lại nữa, cậu viện cớ qua loa: "Em từng thấy trên Weibo rồi ạ."

Nhưng lúc nghe Lục Kiệt nói không quen biết cũng không cần đọc tin nhắn, trong lòng Dung Sơ lại cảm thấy có hơi hơi vui.

Nhận ra điều gì đó, Lục Kiệt khẽ hé mắt nhìn Dung Sơ một cái, rồi lại nhanh chóng nhắm lại.

Dung Sơ vẫn cứ nhìn về đằng trước nên không phát hiện ra, thấy Lục Kiệt không nghi ngờ gì, Dung Sơ khẽ thở phào. Cậu cầm điện thoại của Lục Kiệt, trong xe quá yên tĩnh nên cậu cũng hơi buồn ngủ.

Một phút trước khi về tới nhà thì Lục Kiệt tỉnh dậy, lúc xuống xe người anh khẽ chao đi, chắc là rượu đã bắt đầu ngấm, so với lúc Dung Sơ mới tới đón thì giờ anh đã say hơn, nên khi đi xuống thì tay anh tự giác khoác lên vai Dung Sơ.

Dung Sơ đỡ anh đi về phòng ngủ, so với Dung Sơ thì anh cao hơn, dáng người cũng vạm vỡ hơn cậu nhiều, sức nặng của anh đè lên đương nhiên khiến cậu cũng không thể đi vững được. Lúc tới cạnh giường, Lục Kiệt ngã xuống đó, nhưng tay đang khoác trên vai Dung Sơ lại không buông ra, kéo theo cả cậu cũng loạng choạng ngã chúi về phía trước theo Lục Kiệt.

Không lệch đi chỗ khác, vừa vặn ngã vào lòng Lục Kiệt.

Sững ra một lát, Dung Sơ đỏ mặt muốn đứng dậy, đột nhiên Lục Kiệt lại nghiêng người, một tay khẽ bóp lấy vai cậu, he hé mắt nhìn, rồi bật cười khẽ, "Sao em cũng nằm xuống đây rồi?"

"K

-không, do em không cẩn thận." Dung Sơ lắp bắp, dù sao giờ cũng không phải đang làm fan service, cũng khác với lúc Lục Kiệt dựa vào vai cậu để ngủ ở trên xe, cậu thậm chí còn cảm thấy tối nay anh không giống như thường ngày, có lẽ là uống nhiều quá nên cũng không còn đủ tỉnh táo nữa.

Lục Kiệt "ừ" một tiếng nhưng tay vẫn đặt trên vai cậu, giống như không tính để Dung Sơ đứng dậy, ngược lại anh còn nghiêng người dựa vào sát cậu hơn, chóp mũi của cả hai gần như sắp chạm vào nhau.

Dung Sơ vô thức nín thở, trong đầu cậu đột nhiên lại nhớ tới cảm giác khi đầu ngón tay của Lục Kiệt khẽ miết vào môi mình trong phòng khách ngày hôm đó, và cả giấc mơ cũng đủ để người ta phải thẹn thùng của đêm ấy. Bàn tay cậu không nhịn được mà siết lấy ga giường, giây kế đó lại nghe thấy tiếng Lục Kiệt bật cười.

Cả người Dung Sơ khẽ run lên, Lục Kiệt lùi lại một chút, cười hỏi: "Sao lại xấu hổ vậy? Nếu sau này thật sự phải hôn thì em tính làm thế nào bây giờ? Sẽ né đi à?"

Lúc Lục Kiệt nói thì vẫn nhìn thẳng vào Dung Sơ, hình như anh thật sự đã say rồi, bàn tay vốn đang đặt trên vai giờ cũng đã di chuyển lên má của Dung Sơ, giống như muốn chạm vào môi Dung Sơ để dạy thực hành như lần trước.

Dung Sơ nín thở, lắc đầu, "…. Không đâu ạ." Quả thật là cậu cũng không tránh né, mà nhắm mắt lại nói: "Những yêu cầu trong hợp đồng… em sẽ làm."

Chỉ là cậu từ trước đến nay chưa từng trải qua chuyện đó, cho nên mới vụng về ở phương diện ấy tới vậy.

Hàng mi Dung Sơ run rẩy, nghe thấy giọng trầm thấp của Lục Kiệt đáp lời mình, chẳng biết cậu nghĩ gì mà đột nhiên lại nói: "Có phải em thể hiện không được tốt lắm không ạ… Nếu thầy Lục không hài lòng, có thể dạy thêm cho em vài lần nữa."

Tay của Lục Kiệt lại không chạm vào môi mà chỉ lướt qua bên má, anh khẽ nở nụ cười, "Dạy ở chỗ này thì không chỉ mỗi hôn đơn giản vậy đâu."

Nghe anh nói vậy, Dung Sơ mất mấy giây mới phản ứng lại được, mặt nóng bừng, cậu đâu phải không hiểu ý ở trong lời của Lục Kiệt. Hai người trưởng thành cùng nằm trên một cái giường thì có thể xảy ra chuyện gì?

Dung Sơ nhất thời không biết phải trả lời ra sao, Lục Kiệt lại nằm xuống, nhắm mắt vào, "Em vẫn chưa đi à? Nếu không ra ngoài thì đêm nay em ngủ ở chỗ tôi nhé? Cũng không phải là không được, dù sao sau này khi lên show thì chúng ta cũng phải ngủ chung với nhau…"

Lời vừa dứt, Dung Sơ đã vội vội vàng vàng bật dậy chạy biến, không thèm ngoảnh đầu lại.

Lục Kiệt thấy Dung Sơ chạy đi mất, còn chẳng thèm đóng cửa phòng cho mình, anh nhủ thầm, không biết có phải là mình trêu hơi quá rồi không nữa.

Thế nhưng giờ anh cũng chẳng còn sức mà đứng dậy đóng cửa nữa, cứ để kệ thế rồi lại nhắm mắt nằm im.

Nhưng chưa bao lâu, Lục Kiệt lại nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!