Chương 24: Sao lại có cảm giác, hình như là Lục Kiệt đang cố tình nhỉ?

Vừa dứt lời, Lục Kiệt liền vỗ nhè nhẹ vào lưng Dung Sơ, giống như là đang dỗ dành cậu vậy.

Dung Sơ vô thức nắm lấy vạt áo anh, nếu như không có điểm tựa, rất khó để duy trì tư thế này.

Chẳng biết là Lục Kiệt có nhận ra hay không, người anh khẽ dịch về phía Dung Sơ, cứ vậy, đầu cậu tựa thẳng vào lồng ngực của Lục Kiệt, còn tay anh thì vẫn đặt trên lưng của đối phương.

Tư thế này, cứ như là Lục Kiệt đang ôm cậu vậy.

Mãi sau mới ý thức được điều này, đầu Dung Sơ khẽ động đậy.

Mới nãy là do cậu quá xúc động, nhất thời không kìm chế được nên mới tâm sự hết với Lục Kiệt.

Anh không có nghĩa vụ phải nghe lời cậu tâm sự, càng chẳng có nghĩa vụ phải an ủi cậu.

Là cậu đã vượt quá giới hạn mất rồi.

Dung Sơ hấp tấp mới lùi lại, nhưng chỉ vừa nhúc nhích, giọng của Lục Kiệt đang vang lên từ phía trên cậu: "Nếu em không ngại, có thể tâm sự hết với tôi."

Tay của Lục Kiệt di chuyển dần từ lưng lên đến sau gáy cậu, khẽ ấn nhẹ một cái.

Dung Sơ lập tức quên cả phản ứng, tầm mắt cậu dừng lại trên hàng cúc áo sơ mi của Lục Kiệt. Trên người anh có hương nước hoa nhàn nhạt, là hương gỗ tùng mà cậu đã từng ngửi thấy trước đó. Không biết vì mùi hương ấy hay là vì một nguyên nhân gì khác, Dung Sơ bỗng cảm thấy thật an tâm.

Cậu đột nhiên chẳng muốn rời khỏi vòng tay này nữa.

Thấy Lục Kiệt không có ý định đẩy mình ra, Dung Sơ cũng chẳng nhúc nhích nữa, cậu vẫn nhìn thẳng vào hàng cúc áo của anh, khe khẽ kể, "Mạnh Nhất Chu nói… Cậu ấy thích em, nói là chưa bao giờ xem em là bạn bè cả."

Cậu lược bỏ đi những lời nói tổn thương khác của Mạnh Nhất Chu.

Thật ra lúc Mạnh Nhất Chu nói thích cậu, trong khoảnh khắc ấy thậm chí Dung Sơ còn nghĩ, nếu bản thân cậu không kí cái hợp đồng này, liệu Mạnh Nhất Chu cũng sẽ không tỏ tình phải không? Bọn họ có lẽ cũng sẽ không náo loạn thế này?

Nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng bị cậu gạt bỏ.

Chuyện này chắc chắn sẽ xảy ra, không phải bây giờ thì cũng sẽ là sau này.

Chỉ cần Mạnh Nhất Chu còn tồn tại suy nghĩ ấy, thì cậu và Mạnh Nhất Chu không có cách nào làm bạn với nhau được.

Lúc cậu kể chuyện, tay của Lục Kiệt cứ khẽ lướt qua mái tóc mềm mại kia, cũng vô tình chạm vào gáy của Dung Sơ, có hơi nhột, khiến Dung Sơ không kìm được mà rụt người lại một chút.

Lục Kiệt híp mắt lại, cúi xuống nhìn làn da láng mịn sau gáy của Dung Sơ, khẽ hỏi: "Em thích cậu ta à?"

"Em không thích cậu ta." Dung Sơ trả lời rất dứt khoát.

Cậu biết rõ cảm xúc của mình đối với Mạnh Nhất Chu, ngoại trừ tình bạn, thì chẳng còn bất cứ tình cảm nào khác nữa cả.

Lục Kiệt "ừm" một tiếng, "Sau này em có còn liên hệ với cậu ta nữa không?"

Dung Sơ ngập ngừng, rồi cậu lắc đầu, đáp: "Không ạ."

Cậu không thể nào chấp nhận việc làm bạn với một người từng tỏ tình với mình, cũng không thể chấp nhận làm bạn với một người đã nói rằng, người ta chưa từng coi cậu là bạn.

So với hai điều ấy, việc Mạnh Nhất Chu nói bởi vì Lục Kiệt có nhiều tiền hơn cậu ta, nói cậu bán rẻ bản thân vì tiền, những lời ấy có vẻ cũng chẳng còn quan trọng nữa.

"Cho nên em đang buồn vì đã mất đi người bạn đó." Lục Kiệt nhanh chóng hiểu được ý của cậu.

Dung Sơ khẽ gật đầu trong vòng tay của Lục Kiệt.

Chỉ là bây giờ hình như cậu đã không còn buồn đến vậy nữa, cảm xúc chỉ là nhất thời, cậu vốn cũng không phỉa là một ngươi dễ để bản thân chìm đằm  quá lâu trong nỗi buồn.

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Lục Kiệt khẽ nói, như là đang hỏi cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!