Hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy thì đầu óc hoàn toàn trống rỗng, phải một lúc lâu sau, những hình ảnh của tối qua mới dần hiện lên rõ ràng hơn.
Dung Sơ: "……."
Dung Sơ lập tức lại chui tọt vào trong chăn.
Cậu biết tửu lượng của mình kém, nhưng không ngờ nó lại kém tới mức này. Cậu cứ tưởng bia sữa chỉ là một loại đồ uống thông thường thôi chứ.
May mà không làm ra hành động gì quá trớn, chỉ là để cho Lục Kiệt phải trông mình ăn cơm, rồi lại trông mình đi về phòng ngủ thôi.
Lúc xuống nhà, Dung Sơ đã ló ra nhìn thử quanh chỗ cầu thang, kết quả vừa khéo chạm mắt ngay với Lục Kiệt đang dọn bữa sáng lên bàn.
Dung Sơ vội vàng đứng thẳng dậy giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Chẳng biết tại sao hôm nay Lục Kiệt lại dậy sớm tới vậy.
Hình như Lục Kiệt cũng không phát hiện ra dáng vẻ lén lút mới nãy của cậu, anh mỉm cười chào hỏi, "Chào buổi sáng, thầy Dung."
Lưng Dung Sơ dán vào bức tường ở phía sau, giống hệt một học sinh tiểu học bị giáo viên chủ nhiệm dạy dỗ, ánh mắt đảo quanh: "Chào buổi sáng thầy Lục."
Lục Kiệt "ừ" một tiếng, "Lại đây ăn sáng đi." Nói xong còn kéo ghế cho Dung Sơ, còn bản thân thì vòng sang ngồi bên kia.
Ý tứ rất rõ ràng, hoàn toàn không cho Dung Sơ cơ hội từ chối.
Nghe anh nói như thế, giờ Dung Sơ mới để ý ở trên bàn có hai phần ăn sáng giống hệt nhau.
Đều là cháo hạt kê nấu cùng trứng, chắc là Lục Kiệt tự tay nấu.
Dung Sơ không còn nhớ là đã bao lâu rồi mình chưa được trải qua cảnh tượng như thế này.
Từ khi còn học tiểu học cho tới hiện tại, sau khi ba mẹ ly hôn, dường như chẳng còn ai đối xử với cậu như vậy nữa.
Cũng không đúng, cho dù khi hai người họ chưa ly hôn, thì Dung Nguyên về cơ bản vẫn mặc kệ cậu, còn Hà Diệp là giáo viên, công việc của bà bận rộn, vừa học vừa thi, ngày nào cũng sẽ dậy sớm hơn cả cậu, làm gì có thời gian cho những chuyện thế này.
Đứng nguyên tại chỗ một lúc, Dung Sơ khe khẽ "vâng" một tiếng, máy móc bước tới bàn ăn rồi ngồi xuống, mặt đối mặt với Lục Kiệt, cứ vừa ăn cháo vừa thẫn thờ.
Cậu đột nhiên hy vọng khoảng thời gian này có thể trôi chậm lại một chút.
Dù là Lục Kiệt, Hứa Xuyên hay Lâm Trác, thì họ đều là người tốt, có điều khi hợp đồng kết thúc, cậu sẽ không còn cơ hội để gặp họ nữa.
Trong lúc còn đang chìm trong suy nghĩ miên man, tay của Lục Kiệt lại đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cậu, bàn tay đang đè lên một tấm ảnh.
Dung Sơ chỉ nhìn qua một cái đã nhận ra, đây chính là tấm ảnh polaroid mà mình chụp rồi tặng cho Lục Kiệt.
Tim Dung Sơ lập tức thắt lại.
Quả nhiên ngày hôm đó ở trên xe Lục Kiệt bảo muốn bức ảnh có chữ kí của cậu chỉ là đang nói đùa thôi, người như Lục Kiệt muốn ảnh có chữ kí của cậu để làm gì cơ chứ
Thật ra cậu cũng có phần lờ mờ nhận ra rằng Lục Kiệt chỉ đang trêu chọc mình thôi. Nhưng ngoại trừ tấm ảnh này, Dung Sơ chẳng có đồ gì khác để có thể tặng anh cả.
Khoảng cách giữa cậu và Lục Kiệt thật sự là quá lớn.
Lục Kiệt chẳng thiếu thứ gì, còn cậu, ngay cả khi muốn cảm ơn anh thì cũng không biết nên dùng cách gì.
Trong thoáng chốc Dung Sơ có hơi ngại ngùng, nhất thời không biết mình có nên nhận lại tấm ảnh này không, hay là cứ lấy cớ là mình say quá nên làm bậy. Cậu xấu hổ tới nỗi chẳng dám ngẩng đầu lên.
Vài giây sau, từ khóe mắt, cậu thấy Lục Kiệt thu tay về.
Dung Sơ mím môi, vừa định mở miệng nói, thì ngay giây tiếp theo, Lục Kiệt đã đưa một cây bút qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!