Ngoài trời đang mưa rất to, những hạt mưa rơi xuống cửa kính xe tạo thành những tiếng lộp bộp cực kì khó chịu.
Ở bên trong xe, Hứa Xuyên người đang lái xe thì vô cùng bực bội, "Sao cậu không bảo với anh là cậu tới viện bảo tàng hả?!"
Chuyện Dung Sơ sẽ bị lộ thân phận vốn cũng đã nằm trong dự đoán rồi, nhưng rắc rối ở chỗ cái thân phận bị khui ra đúng lúc Dung Sơ lại đang ở ngoài đường.
Khi Hứa Xuyên nhận được tin thì vừa đúng lúc đang đến sân bay đón Lục Kiệt, may là bảo tàng cũng không quá xa. Lần đầu tiên Hứa Xuyên phải cảm thấy tự thán phục khả năng lái xe của mình, vậy mà có thể phi tới viện bảo tàng trong 30 phút.
Hứa Xuyên vừa định gọi điện cho Dung Sơ, thì Lục Kiệt đã báo vị trí của cậu rồi.
Lúc ở trên máy bay Lục Kiệt đã tranh thủ ngủ bù, tới khi hạ cánh mới phát hiện điện thoại đã cạn sạch pin sập nguồn, phải lên xe mới sạc được pin.
Hứa Xuyên không ngờ anh khởi động điện thoại lại nhanh tới vậy.
Nhìn từ gương chiếu hậu chỉ thấy Lục Kiệt ngồi sát bên cửa xe, một tay cầm điện thoại, nửa người tựa vào cạnh cửa, vẻ mặt thản nhiên nhìn bên ngoài cửa sổ.
Có một khoảnh khắc, Hứa Xuyên còn nghi là Lục Kiệt muốn nhảy xe.
Xe vừa dừng lại trước cửa tiệm đồ ăn vặt, Hứa Xuyên đã nhìn thấy Dung Sơ ngay trong đó.
May là chưa có fan nào tìm tới đây.
Có điều trông cậu nhóc có vẻ khá là bối rối, giống như là đang bỏ chạy khỏi cửa tiệm vậy.
Hứa Xuyên còn chưa kịp phản ứng, Lục Kiệt đã mở tung cửa xe trực tiếp kéo người vào rồi.
Đại khái thì cũng có thể đoán là đã có chuyện gì xảy ra rồi, trái tim Dung Sơ tới giờ vẫn còn đập thình thịch chưa nguôi. Cậu ôm lấy bọc kẹo ngồi ngay bên cạnh cửa xe, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Xuyên: "Em xin lỗi anh Hứa Xuyên."
Dung Sơ biết đây là lỗi của mình.
Hứa Xuyên vốn đã dặn cậu rồi, mà bản thân cậu cũng biết chuyện bị khui ra chỉ là sớm hay muộn thôi, vậy mà còn chạy loạn ở bên ngoài không báo cho Lục Kiệt và Hứa Xuyên biết, trong khi rõ ràng tối qua còn gọi video với Lục Kiệt.
Bởi vậy Hứa Xuyên có giận cũng là chuyện thường.
Cậu đã làm sai thì nên xin lỗi và chịu trách nhiệm.
Hứa Xuyên vẫn chưa nguôi giận, lại tiếp tục nói: "Nhỡ đâu cậu bị người ta đuổi theo thì sao! Bị chặn lại! Cậu có biết phải xử lý thế nào không? Lại còn là cái nơi đông đúc như viện bảo tàng, nhỡ mà xảy ra chuyện gì…"
Giờ Hứa Xuyên ngẫm lại mà vẫn còn thấy sợ, quan trọng là vì Dung Sơ còn chưa có kinh nghiệm, chẳng may bị người ta nhận ra, bị người ta chặn lại, gây ra sự cố nơi công cộng, thì cái đám cư dân mạng ấy kiểu gì cũng sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lục Kiệt.
Thế là giọng của hắn lại nâng lên thêm một tông.
"Được rồi, có liên quan gì đến em ấy chứ? Chả lẽ em ấy không có tự do chắc? Đâu có như tôi, đi đâu làm gì cũng phải báo với anh, cứ như kiểu tôi thầm mến anh vậy."
Lời Hứa Xuyên nói còn chưa hết thì Lục Kiệt đã cắt ngang. Mới nãy lúc Dung Sơ lên xe, Lục Kiệt đã nhường chỗ mình ngồi cho cậu, nhưng anh lại không đi xuống đằng sau ngồi mà chỉ đổi sang ghế phía bên trái của Dung Sơ. Giờ anh một tay chống trên đầu gối, nghiêng đầu nhìn cậu.
Hứa Xuyên: "…………"
Hứa Xuyên khẽ mấp máy môi, từ gương chiếu hậu thấy được đôi mắt Dung Sơ cụp xuống, có vẻ như đang tự trách, thế là Hứa Xuyên ngậm miệng.
Hắn cũng tự ý thức được bản thân đã phản ứng thái quá, dù sao cũng chưa xảy ra chuyện gì. Mà nói đi cũng phải nói lại, Dung Sơ vốn là một người bình thường, cậu không có ý thức về những chuyện thế này, là do hắn dặn dò chưa kĩ.
Nghe thấy lời của Lục Kiệt, ánh mắt của Dung Sơ khẽ đảo qua lại giữa anh và Hứa Xuyên.
Lục Kiệt tặc lưỡi một cái, "Không phải là em thật sự nghĩ rằng tôi thích thầm anh ta đấy chứ?"
Dung Sơ: "………"
"Không phải ạ!" Dung Sơ vội vàng lắc đầu phủ nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!