Chương 2: Suy nghĩ rõ ràng – Nhìn thái độ của Lục Kiệt, hình như đối với người này thì có là ai cũng chẳng quan trọng

Hứa Xuyên cạn lời nhìn về phía Lục Kiệt, "Không phải là tôi đã gửi tài liệu cho cậu rồi à? Cậu chưa đọc sao?"

Người ngồi sau lại lần nữa dựa lưng vào ghế, ánh mắt thong dong nhìn lại về phía Hứa Xuyên, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, giọng điệu biếng nhác, "Đọc rồi, đây chẳng phải tôi chỉ là đang xác nhận lại một chút thôi sao?" Nói xong anh lại quay sang phía Dung Sơ đang mang trạng thái bối rối không biết phải làm sao, dáng ngồi thì thẳng tắp như một học sinh tiểu học, anh cười khẽ một tiếng, "Hai người cứ nói chuyện đi, không cần phải để ý tới tôi đâu."

Dứt lời liền trực tiếp đeo bịt mắt vào.

Dáng vẻ như là muốn đi ngủ rồi.

Hứa Xuyên trợn trắng cả mắt.

Nửa đêm hôm qua Lục Kiệt mới bay từ nơi khác về, còn chưa kịp về nhà.

Ban đầu Hứa Xuyên chỉ định đi đón Dung Sơ một mình, dù sao chuyện kết hôn giả này Lục Kiệt vốn không đồng ý, nào ngờ vừa mới sáng sớm đã nhận được cuộc gọi từ khách sạn của Lục Kiệt, nhất quyết bảo phải cho người đi đón anh ta.

Hứa Xuyên cũng hết cách, chỉ đành đi đón anh về từ khách sạn, vì thời gian quá gấp nên hắn còn định báo cho Dung Sơ là mình sẽ tới muộn một chút, nhưng chẳng hiểu Lục Kiệt nổi hứng cái gì, mà lại bảo có thể đi cùng hắn đón người.

Lười chẳng buồn để ý tới Lục Kiệt, Hứa Xuyên đưa cho Dung Sơ một tập tài liệu, " Đây là bản hợp đồng đầy đủ, cậu có thể tranh thủ xem luôn ở trên đường đi, cậu không bị say xe chứ?"

Dung Sơ vội vàng lắc đầu, rồi liếc sang nhìn Lục Kiệt vẫn đang thở đều cùng lồng ngực phập phồng lên xuống.

Chẳng biết rốt cuộc là Lục Kiệt ngủ thật hay giả vờ nữa, nhưng mà nhìn anh thì hẳn là đã có phần mệt rồi.

Hơn nữa anh ta đi ngủ như vậy, Dung Sơ cũng thấy thở phào nhẹ nhõm hơn.

Cậu còn tưởng Lục Kiệt sẽ bởi vì cậu mình nói lúc nãy mà tức giận, nhưng Lục Kiệt lại hoàn toàn không giận, ngược lại còn khiến Dung Sơ chẳng biết phải làm sao, trong lòng cũng sinh ra áy náy.

Trước kia Dung Sơ đi làm thêm cũng từng gặp người nổi tiếng, nhưng cũng chỉ dừng ở mức được gặp qua thôi, phần lớn các minh tinh đều được rất nhiều nhân viên vây quanh, ngay cả nhân viên phục vụ cũng phải có đủ tốt chất thì mới được lại gần.

Nói chuyện trực tiếp như hôm nay thì đúng là lần đầu tiên.

Cho dù hiện giờ bên ngoài Lục Kiệt đầy rẫy tai tiếng, nhưng giá trị nhan sắc và khí chất của anh thì quả thật vẫn còn đủ sức để chống đỡ cái danh hiệu hàng top trong giới giải trí.

Huống hồ anh còn chính là đối tượng sắp kết hôn cùng Dung Sơ.

Chỉ với một cuộc trò chuyện thế này, Dung Sơ đã bắt đầu lo lắng bản thân có thể nào diễn tốt được cái thân phận này hay không nữa.

Rõ ràng là bọn họ có thể tìm tới một diễn viên chuyện nghiệp mà.

Nhìn thái độ của Lục Kiệt, hình như đối với người này thì có là ai cũng chẳng quan trọng.

Mà cái chuyện diễn kịch này cậu lại hoàn toàn chẳng biết gì, ngay lần đầu tiên gặp mặt đã đắc tội với cấp trên trực tiếp của mình rồi.

Trong lòng Dung Sơ vừa thấy phiền muộn lại vừa lo lắng.

Cái khoản tiền một ngàn vạn này đúng là chẳng dễ ăn được.

Bên trong xe lại trở nên tĩnh lặng, chẳng bao lâu sau, Dung Sơ cũng dần bình tĩnh, cậu bắt đầu đọc kĩ hơn bản hợp đồng đủ này.

Thật ra nó cũng không khác mấy so với bản mà Hứa Xuyên đưa trước đó, chẳng qua là bổ sung thêm một số chi tiết và chỗ để kí tên.

Trông cũng trang trọng hơn.

Dung Sơ bất giác đọc tới thất thần.

"Đến rồi."

Mãi tới lúc giọng Hứa Xuyên vang lên mới kéo Dung Sơ về với thực tại.

Cửa xe chậm rãi mở ra, Dung Sơ cũng cất bản hợp đồng rồi ngẩng đầu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!