Chương 16: Làm sao, cậu là trẻ sơ sinh khổng lồ à, không rời khỏi cậu ấy được à? – “Không hôn em đâu, tôi chỉ mượn góc t

Lâm Trác liếc gương chiếu hậu, mặt không một chút biểu cảm nào bảo tài xế nâng tấm chắn lên.

Sau khi tới khách sạn, Dung Sơ và Lục Kiệt một trước một sau duy trì khoảng cách nhất định để đi vào trong, Lâm Trác thì được bảo đi mua bữa tối.

Đương nhiên là không thể ăn đồ đắt tiền trong nhà hàng ở tầng trên cùng rồi.

Cuối cùng Lục Kiệt chọn một quán malatang.

Dung Sơ khá ngạc nhiên, lần đầu tiên cậu biết được ảnh đế cũng ăn những món bình dân như thế này.

Dung Sơ một mình bước vào thang máy, hai tay buông bên người, cậu nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu của mình ở trên cửa thang máy.

Có hơi căng thẳng.

Cửa thang máy nhanh chóng mở ra.

Dung Sơ cố nén sự tò mò muốn xem xem ở trên tầng này có thợ săn ảnh nào không, cậu đi thẳng về phòng mình, làm như chẳng có chuyện gì mà đóng cửa lại.

Không lâu sau, trên điện thoại cậu hiển thị một tin nhắn mới, là của Lục Kiệt: [Mở cửa đi]

Trái tim của Dung Sơ bắt đầu đập nhanh hơn.

Tuy chỉ là giả thôi, nhưng cái cảm giác này, cứ như là yêu đương vụng trộm thật vậy.

Lúc ra mở cửa thì mặt Dung Sơ đã đỏ ửng hết cả, may mà có khẩu trang và mũ nên không thấy được, nhưng hai bên vành tai không có gì che chắn thì đã đỏ rực.

Lục Kiệt bật cười, anh cố ý liếc nhìn sang bên cạnh, bàn tay đặt lên trên đầu Dung Sơ, cách lớp mũ mà khẽ ấn xuống một cái không nặng chẳng nhẹ.

Mi mắt Dung Sơ khẽ run, cậu cúi đầu nhìn đôi giày của Lục Kiệt, rồi nhỏ giọng hỏi: "Có thợ săn ảnh ở đây ạ?"

"Ừ có."

Thợ săn ảnh đang đứng ở một góc cách đó không xa, máy ảnh cũng được dựng sẵn hết rồi.

Dung Sơ "ồ" một tiếng, không biết nên để tay ở đâu, ánh mắt cũng dừng lại trên bàn tay đang buông bên người của Lục Kiệt, do dự một lát, rồi chậm rãi đưa tay qua, dùng ngón út ngoắc lấy ngón út của anh.

Sau đó thì không động đậy nữa.

Ngay cả hơi thở cũng nhẹ bẫng.

Có thể nhìn ra được, là đang vô cùng thẹn thùng.

Lục Kiệt ngây người, anh nhướn mày, cũng thuận theo Dung Sơ để mặc cậu ngoắc ngón tay mình. Tay kia của anh thong thả trượt từ đỉnh đầu cậu xuống tới sau gáy rồi dừng lại, anh khẽ khom người, nghiêng đầu sang ghé gần vào bên tai Dung Sơ, nói nhỏ, "Phải ôm em rồi."

Cho Dung Sơ một khoảng thời gian để chuẩn bị tâm lý.

Nhưng mà cũng giống như chẳng hề cho tí nào.

Bởi ngay sau khi lời vừa được thốt ra, tay anh đã đặt vào phía sau lưng Dung Sơ, kéo nhẹ đối phương vào lòng mình.

Nhưng anh giống như ghét bỏ cái mũ lưỡi chai vướng víu nên trực tiếp cởi nó ra, cầm ở trên tay.

Cứ thế, Dung Sơ được anh dứt khoát ôm vào lòng.

Tất cả những phần da bị hở ra bên ngoài của Dung Sơ đã đỏ tới nỗi không thể đỏ hơn được nữa.

Cậu ngửi được mùi nước hoa nhàn nhạt trên người Lục Kiệt.

Nhưng lúc nãy ở trên xe thì không ngửi thấy, hình như là mới xịt thêm, hương cũng không quá nồng, mà giống mùi của cây Tùng hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!