Chương 15: “Có được không?” – “Lát nữa tôi có thể sẽ ôm em.”

Đúng là Dung Sơ cảm thấy bị ngượng tay, dù sao cũng đã rất lâu rồi cậu không động đến đàn, không có cách nào khôi phục được xúc cảm tay chỉ trong vào chốc lát.

Thế nhưng cậu vẫn đàn hết cả bài.

Ban đầu cậu không hát vì sợ mình sẽ đàn sai.

Nhưng tới giữa bài, đột nhiên Dung Sơ lại nhớ về khoảng thời gian mình mới mua đàn guitar, cậu ngồi bên giường, cầm bản nhạc mà giáo viên đưa, học từng chút từng chút một, cảnh tượng ấy đã khắc sâu vào tận trong xương tủy.

Dung Sơ chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Lục Kiệt đang ngồi cách đó không xa.

Cậu không kìm lòng được mà nở một nụ cười với Lục Kiệt, rồi cất giọng hát theo giai điệu.

Vẫn là bài hát khi nãy, Lục Kiệt đã nghe qua một lần, nhưng lần này có thêm nhạc đệm, dường như nó đã trở nên sinh động hơn rất nhiều.

Cái sinh động không phải là bài hát ấy, mà chính là Dung Sơ.

Đôi mắt xinh đẹp của cậu trai nhìn thẳng vào anh.

Khi bài hát kết thúc, Dung Sơ vẫn ôm đàn guitar, vẫn còn chưa hồi thần.

Đã rất lâu rồi không chơi, có mấy chỗ bấm sai vài âm, thậm chí là còn hát nhầm lời.

Nhưng Dung Sơ vẫn cảm thấy rất vui vẻ.

Cảm giác đã lâu rồi không còn được thấy, nay lại nảy lên trong tim cậu, từng nhịp, từng nhịp nảy đầy mạnh mẽ.

Dung Sơ ôm guitar bước xuống sân khấu, đi tới trước mặt Lục Kiệt, cậu hít vào một hơi thật sâu, "….. Thầy Lục."

Cậu nâng mắt lên, để lộ con ngươi sáng trong rạng ngời, nơi ấy phản chiếu lại hình ảnh thu nhỏ của Lục Kiệt.

Đôi gò má cũng phơn phớt hồng.

Bờ môi có hơi khô, Dung Sơ khẽ đưa đầu lưỡi ra l**m một chút.

Ánh nhìn của Lục Kiệt ngưng lại trong giây lát, rồi anh cầm một ly rượu trên quầy bar đưa cho Dung Sơ, "Thầy Dung giỏi thật đấy."

Khuôn mặt Dung Sơ càng đỏ hơn, cậu nhận lấy ly rượu, có hơi do dự không biết có nên uống nó hay không, quả thật là cậu rất khát, nhưng cậu lại không uống được rượu.

Cũng không phải là không uống được, cậu có thể uống một ly, nhưng sau một ly đó thì cậu sẽ gục.

"Trong đó là nước, nước sạch đấy." Lục Kiệt nhìn cậu, mỉm cười nói.

Dung Sơ khẽ "à" một tiếng rồi uống sạch ly nước, khóe môi còn đọng lại chút nước nhưng cậu chẳng để ý.

Cậu đặt lại ly nước lên quầy bar rồi mới quay sang nhìn Lục Kiệt, "Thầy Lục có phải muốn em làm chuyện gì đó không?"

Lục Kiệt nhướn mày, "Em đoán ra rồi à…" Anh nói rồi liền khịt mũi cười, "Đúng là có chút chuyện cần em giúp, diễn viên đóng vai ca sĩ trong quán bar đột nhiên có vấn đề."

Ánh mắt của Dung Sơ lộ ra vẻ khó hiểu.

Lục Kiệt thong thả nói: "Cậu ta hỏi xin phương thức liên lạc của tôi ngay tại đây."

Đôi mắt Dung Sơ từ từ mở lớn.

Ngón tay Lục Kiệt gõ nhẹ lên chiếc ly mà Dung Sơ vừa đặt lại quầy bar, chút nước còn đọng lại trên thành ly cũng theo nhịp gõ của anh mà trượt dọc xuống, chứ không giống giọt nước vương ở khóe môi của Dung Sơ, dần dần hòa vào sắc môi cậu không còn phân biệt nổi nữa.

"Nhưng em yên tâm, tôi không cho cậu ta phương thức để liên lạc đâu." Lục Kiệt giống như đang giải thích với Dung Sơ vậy.

Dung Sơ hơi hé miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!