Chương 14: Thầy Dung – Thầy Dung, có thể dạy tôi hát được không?

Đương nhiên Dung Sơ không có quyền từ chối, cậu cũng biết việc mình tới đây cùng Lục Kiệt vốn chính là để "lộ mặt", tạo ra một vài dấu hiệu giả để minh chứng rằng cậu đang hẹn hò với Lục Kiệt.

Tới đưa đồ ăn cho Lục Kiệt là một cái cớ không thể tốt hơn.

Cậu không dám chậm trễ, vừa cúp điện thoại, Dung Sơ đã lập tức đội mũ đeo khẩu trang để ra cửa.

Khách sạn cách phim trường không xa, tuy là trước khi đi cậu cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Dung Sơ vẫn khó tránh khỏi cảm thấy có hơi căng thẳng.

Đây là lần đầu tiên cậu tới "thăm đoàn phim".

Xe vững vàng dừng lại, Dung Sơ còn chưa kịp xuống xe, Lâm Trác đã nhảy xuống từ ghế phụ rồi mở ô che cho cậu.

Hôm nay nắng cũng không có gắt lắm.

Dung Sơ: "………"

Dung Sơ nghĩ vậy nhưng cũng không cự tuyệt, cậu đoán chắc đây là tiêu chuẩn ra ngoài của người nổi tiếng.

Nhưng mà cậu còn chưa thấy Lâm Trác che ô cho Lục Kiệt bao giờ.

Lâm Trác cũng không nói gì, chỉ dẫn Dung Sơ đi vào trong.

Trên đường đi học gặp được không ít nhất viên, tất cả đều rất bận rộn, chẳng mấy ai chú ý tới họ, thỉnh thoảng có người sẽ liếc qua nhìn một cái, thấy Dung Sơ đi cùng Lâm Trác thì không nhịn được mà huých huých cánh tay sang người bên cạnh.

Bọn họ không biết Dung Sơ, nhưng lại biết Lâm Trác, cũng biết Lâm Trác là trợ lý riêng của Lục Kiệt.

Giờ thấy trợ lý riêng của Lục Kiệt dẫn theo người lạ vào, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh sự tò mò.

Nhìn qua thì là một người con trai, dáng cao gầy, nhưng bị khẩu trang và mũ che hết mặt nên không thể thấy rõ được diện mạo.

"Đó là nghệ sĩ mới kí với studio của Lục Kiệt à?"

Chuyện Lương Tốn đuổi cái tên ca sĩ hát quán bar kia thì ai cũng biết, giờ Lương Tốn vẫn còn đang gọi điện để tìm người thay thế.

Nhưng họ cũng nghe bảo hình như Lục Kiệt có đề cử một ai đó.

Có phải chính là người trước mặt kia không?

Có người tinh mắt thấy được Dung Sơ đang ôm thứ gì đó, "Hình như là đồ thì phải? Không phải là tới thăm đoàn phim đấy chứ?"

Tới thăm Lục Kiệt ở đoàn phim??

Nếu thật sự tới để gặp Lục Kiệt ở đoàn phim, thì đúng là tin tức lớn đó!

Vài người không kìm được cứ nhìn chăm chăm bóng của Dung Sơ, giống như là chỉ cần nhìn thế là sẽ thấy được điều gì đó.

Dung Sơ không quá để ý tới những ánh mắt đột nhiên tập trung lên người mình. Cậu đi thêm một đoạn nữa, thì cảnh trước mắt đã biến thành quán bar, nơi này vắng hơn nhiều so với bên ngoài kia. Suốt đường đi, Dung Sơ không thấy Lương Tốn, nhưng chỉ vừa mới liếc mắt đã thấy ngay Lục Kiệt đang ngồi ở quầy bar.

Một chân của Lục Kiệt dẫm xuống mặt đất, chân còn lại gác ở thanh ngang của ghế cao phía trước, tay đang ôm đàn guitar.

Dung Sơ còn đang do dự không biết có nên bước tới hay không, thì Lục Kiệt giống như đã cảm nhận được gì đó, anh nhìn về phía Dung Sơ.

Chỉ trong một giây mà ánh mắt anh đã dừng trên người Dung Sơ.

Biểu cảm của Lục Kiệt có một thoáng ngẩn ra, rồi sau đó là một nụ cười vừa kinh ngạc vừa vui mừng, như thể người mà anh chờ đợi bấy lâu giờ bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mắt.

Sau đó anh đưa tay lên, vẫy tay với Dung Sơ.

Diễn xuất của Lục Kiệt quả thật là rất tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!