Tới tận khi bị hạn chế việc báo cáo các vi phạm, cơn tức trong lòng Dung Sơ vẫn chưa tiêu tan được, nhưng chẳng còn cách nào cả, bởi những bình luận ấy cứ ùn ùn kéo tới không ngừng.
Chỉ có thể dùng sự thật để phản bác bọn họ mới được thôi.
Dung Sơ dứt khoát không đọc nữa, mà chuyển sang trang Weibo cá nhân của Lục Kiệt.
Bài đăng mới nhất là hai bức ảnh về cây Đậu Ban Lục mà Hứa Xuyên đã chụp hôm qua.
Sau khi được Hứa Xuyên P qua, thì hai chậu Đậu Ban Lục vốn đã xanh tươi tràn đầy sức sống giờ nhìn lại càng đáng yêu hơn.
Ngón tay Dung Sơ khẽ động đậy, bấm lưu lại.
Vừa mới lưu xong, thì đột nhiên Wechat nhảy ra một tin nhắn, là từ Lục Kiệt: [Em đang làm gì vậy?]
Dung Sơ đoán Lục Kiệt có thể muốn cậu qua phim trường, không dám để chậm trễ công việc, Dung Sơ vội vàng trả lời: [Đang ăn cơm ạ!]
Thầy Lục hỏi: [Ăn gì thế?]
Dung mama: [Mỳ thịt bò ạ (1)]
Cậu vừa gửi tin nhắn đi, thì chủ quán cũng bưng hai bát mỳ thịt bò ra.
Dung Sơ cúi đầu nhìn, trong cái tô to đùng ấy chỉ nổi lềnh bềnh được đúng một lát thịt bò tội nghiệp.
Bảo sao giá cả lại rẻ hơn các quán khác mà lại còn chẳng có khách.
Dung Sơ chụp lại một tấm ảnh gửi Lục Kiệt, còn kèm theo dùng chữ: [Em nói sai rồi, là mỳ nước dùng không ạ]
Phía bên kia, Lục Kiệt mở ảnh ra xem, chỉ thấy trong bát chỉ có đúng một miếng thịt bò, liền lặng lẽ mà bật cười.
Lương Tốn vừa từ chỗ khác quay lại thì thấy dáng vẻ này của anh, y liền ngồi xuống bên cạnh, "Đang xem gì mà cười tươi thế?"
Lục Kiệt: "Mỳ nước dùng không."
Lương Tốn: "?"
Lương Tốn chẳng hiểu gì, một lúc sau mới hỏi anh: "Sao thế, cậu không hài lòng với cơm hộp bọn tôi chuẩn bị hả? Muốn ăn mỳ à?"
Lục Kiệt khẽ cười, bỏ điện thoại xuống, "Đúng thế đấy, cảnh quay đã chuẩn bị xong chưa?"
Lương Tốn gật đầu.
Cảnh diễn ngày hôm nay của Lục Kiệt không nhiều lắm, chỉ có một cảnh ngắn mấy phút ở trong quán bar.
Phải đến sớm thế này, hoàn toàn là bởi vì Lương Tốn muốn lợi dụng cơ hội để Lục Kiệt chỉ đạo miễn phí.
Lục Kiệt đã thay xong quần áo, là một chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản phối với quần túi hộp rằn ri, dưới chân là đôi bốt Martin, bắp tay rắn chắc như ẩn như hiện dưới ánh đèn, dù chỉ đang ngồi yên tại chỗ thôi, nhưng vẫn thu hút được vô số ánh nhìn.
Bối cảnh đã được chuẩn bị xong, Lương Tốn cũng chẳng muốn kéo dài thời gian ra thêm nữa, dù sao thì ở khách sạn vẫn còn đang có người chờ Lục Kiệt.
Lương Tốn liền ra hiệu cho mọi người vào vị trí.
Trong cảnh quay này Lục Kiệt sẽ ngồi ở quầy bar uống rượu, trong ánh mắt mang theo men say ngắm nhìn người ca sĩ đang hát trên sân khấu.
Người ca sĩ sẽ vừa chơi guitar vừa hát một bàn tình ca xưa của một ca sĩ nổi tiếng.
Ca sĩ đó được Lương Tốn đặc biệt chiêu mộ từ một quán bar, cũng là sinh viên, nghe nói là cũng nổi tiếng, tính tình có hơi kiêu, Lương Tốn đã phải trả thù lao khá cao mặc dù chỉ cần cậu ta hát như khi ở quán bar lúc thường ngày mà thôi. Cảnh quay này vốn dĩ rất nhẹ nhàng.
Lục Kiệt không có lời thoại, chỉ cần nhìn ngắm người kia hát, nhưng kiểu phân cảnh không lời thế này mới là thử thách lớn nhất cho diễn xuất, hơn nữa Lương Tốn cảm thấy chỉ có mỗi Lục Kiệt mới có thể diễn được cảnh này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!