"Đ, được ạ." Dung Sơ cảm thấy mảng da ở đó nóng bừng, nóng tới mức cậu chẳng còn có thể nghĩ gì được nữa.
Lục Kiệt khẽ xoa đầu ngón tay, ánh mắt lướt qua vành tai đỏ bừng của Dung Sơ, rồi hỏi: "Bản ghi âm ấy có liên quan tới tôi à?"
Sự chú ý của Dung Sơ lập tức bị kéo dời đi, cậu gật đầu, đưa điện thoại cho Lục Kiệt.
Lục Kiệt cũng không từ chối, anh trực tiếp nhận lấy nhưng không bật lên nghe ngay, mà cực kì tự nhiên bỏ điện thoại của Dung Sơ vào trong túi mình, "Một trong số mấy người vừa nãy tên là Cao Vinh, hình như mấy năm trước tôi đã từng đóng chung một bộ phim với cậu ta."
Lục Kiệt nói xong liền xoay người đi ra ngoài, nhưng tới chỗ ngoặt để bước ra thì dừng lại, rõ ràng là đang chờ Dung Sơ.
Nhận ra rằng Lục Kiệt đang giải thích với mình, Dung Sơ có hơi ngạc nhiên, cậu bước vội theo Lục Kiệt, lại nghĩ tới lời nói của Cao Vinh.
Dung Sơ còn tưởng gần đây mới xảy ra chuyện nên Cao Vinh mới ghi thù tới vậy, kết quả cậu không nghĩ tới đây lại là chuyện của nhiều năm về trước rồi đó?
"Cậu ta đóng một vai phụ, chỉ có vài câu thoại ngắn ngủi mà nói mãi chẳng lưu loát nổi, thường xuyên NG, nên tôi đã cho người khác thay thế cậu ta." Lục Kiệt có thể chịu được một người diễn tệ, nhưng không thể chịu được người có thái độ không nghiêm chỉnh.
Cao Vinh bịa đặt tin đồn về anh, thật ra anh cũng chẳng bận tâm, trên internet đầy rẫy tin đồn, Lục Kiệt đâu thể quản hết được.
Nhưng mà.
Bước chân của Lục Kiệt dừng lại, quay đầu nhìn về phía Dung Sơ, "Cậu ta đánh em?"
"Không đâu ạ!" Dung Sơ vội vàng lắc đầu, lúc này cậu mới nhận ra, vì vừa nãy thấy Lục Kiệt nên mấy tên ấy mới bỏ đi.
Lục Kiệt vẫn chăm chú nhìn vào cánh tay của Dung Sơ, có vẻ như không tin, "Thật không? Lát nữa về phòng, để tôi kiểm tra giúp em một chút?"
Kiểm tra?
Kiểm tra như thế nào?
Đôi tai mà Dung Sơ vất vả lắm mới làm nó bình tĩnh được giờ lại đỏ ửng hết lên, cậu nhanh chóng giải thích cho Lục Kiệt, "Thật sự là không có đâu mà thầy Lục, bọn họ chỉ muốn cướp cái điện thoại của em thôi, nhưng mà em không để bọn họ lấy…."
Lục Kiệt nhớ lại hình ảnh Dung Sơ mới nãy bị hai tên kia chặn ở bên cạnh bồn rửa tay, dáng vẻ đáng thương, biểu cảm vô tội nhưng hành động lại kiên định, giống như đang che chở cho báu vật vậy. Mới đầu anh còn tưởng đó chỉ là một sự xung đột bình thường, không ngờ là bởi vì một đoạn ghi âm.
Mà còn là một đoạn ghi âm về anh.
Lục Kiệt không nói gì, anh kéo cổ tay Dung Sơ, lúc này cậu mới phát hiện ra lối họ đi không phải là quay về chỗ phòng ăn ban nãy, mà là hướng thẳng về phía thang máy.
Lục Kiệt kéo cậu vào trong.
Dung Sơ chớp mắt nhìn anh, "Thầy Lục, chúng ta đi về ạ?"
Cậu cúi đầu nhìn về phía bàn tay vẫn đang bị anh nắm lấy.
Không biết có phải là quên hay không, mà sau khi cửa thang máy đóng lại rồi, Lục Kiệt vẫn không có ý buông tay cậu ra.
Dung Sơ cũng ngại chẳng dám chủ động rụt tay về, chỉ có thể để mặc cho Lục Kiệt nắm lấy cổ tay mình.
Nhưng dường như cậu cũng càng ngày càng quen với việc Lục Kiệt nắm tay mình rồi.
Đây cũng coi như là một bước tiến lớn nhỉ?
"Lương Tốn có việc nên đi trước rồi." Lục Kiệt không nhắc lại chuyện trước đó nữa, ngược lại anh hỏi: "Em có muốn ăn thêm chút gì đó không? Lúc nãy tôi thấy em không ăn được nhiều lắm, em muốn ăn thêm gì, để tôi bảo Lâm Trác ra ngoài mua."
Dung Sơ nhanh chóng lắc đầu.
Một nửa số xiên ở trên bàn lúc vừa rồi đều là do cậu ăn, chưa kể còn có nhiều đồ uống như thế, làm sao cậu còn nuốt được thêm cái gì nữa chứ.
Lục Kiệt dường như không hiểu ý cậu, anh "Hửm?" một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!