Chương 11: Săn sóc – “Coi như là chăm trẻ con đi.”

Lúc ăn cơm, Dung Sơ cố gắng biến bản thân thành phông nền.

Lục Kiệt và Lương Tốn nói về bộ phim tiếp theo mà Lục Kiệt sẽ nhận, trước đó Dung Sơ còn thấy nhiều lời kêu gọi tẩy chay Lục Kiệt ở trên mạng, cùng với cả thái độ lo lắng của Hứa Xuyên, nên cậu cứ tưởng rằng chuyện kia đã gây ảnh hưởng tới công việc của anh. Nhưng nghe bọn họ nói chuyện, thì hình như không hoàn toàn là vậy.

Đây là chuyện thuộc về bí mật thương mại, Dung Sơ cũng không nghe kĩ.

"Mấy lời đồn đại trên mạng cậu định xử lý như thế nào? Cứ dứt khoát mặc kệ thế à?" Lương Tốn nói xong thì liếc sang Dung Sơ.

Dung Sơ vẫn lặng lẽ ăn, trông rất ngoan ngoãn biết nghe lời.

Tuy Lương Tốn thích cái đẹp, nhưng y cũng biết giờ Dung Sơ là người của Lục Kiệt, nên cũng không dám có ý nghĩ lệch lạc, cùng lắm thì chỉ là ngắm nhiều thêm một chút.

Lục Kiệt liếc y, rồi lấy cho Dung Sơ một xiên nướng mới được mang lên, còn rót thêm một cốc nước trái cây cho cậu.

Diễn vô cùng chân thực.

Đây cũng coi như là lần đầu Lương Tốn thấy được Lục Kiệt săc sóc người khác đến vậy.

Tuy đó chỉ là giả.

Dung Sơ nhìn qua đĩa của Lục Kiệt, anh gần như chưa đụng tới thứ gì, cậu nhớ lại trong phần tư liệu mà Hứa Xuyên có ghi, khẩu vị của Lục Kiệt khá thanh đạm, bởi vì thường xuyên phải thức đêm qua phim nên dạ dày anh không tốt lắm, cơ bản là không ăn đồ nhiều dầu mỡ.

Mà đồ nướng thì hầu như đầu lắm dầu mỡ, cho nên Lục Kiệt chỉ ăn có một chút.

Dung Sơ nghĩ ngợi một lét, rồi cậu gắp toàn bộ rau trong đĩa mình ra, lấy một cốc nước nóng, nhúng toàn bộ chỗ rau đó vào nước nóng một lượt, rồi dùng đũa gắp từng miếng rau củ vào một chiếc đĩa sạch. Đĩa gần đầy rồi, Dung Sơ mới cẩn thận đẩy nó ra trước mặt Lục Kiệt.

Lục Kiệt nhướn mày, nghiêng đầu nhìn Dung Sơ, "Em cố ý làm cho tôi à?"

Vành tai của Dung Sơ đỏ bừng, cậu gật đầu, nhỏ giọng giải thích với Lục Kiệt: "Đũa sạch đó ạ, cốc cũng là cốc sạch, em xem tư liệu thì thấy ghi thầy Lục không thích ăn đồ nhiều dầu mỡ, làm thế này chắc là sẽ đỡ hơn…"

Khóe môi Lục Kiệt khẽ cong lên, anh ghé sát bên tai Dung Sơ, giọng nói trầm ấm mang theo ý cười, "Cảm ơn em."

Vành tai của Dung Sơ lại nhanh chóng đỏ dữ dội hơn, cậu vội vàng lắc đầu, lại sợ bị Lương Tốn nhận ra sơ hở nào đó, nên lập tức cũi đầu nhét đồ ăn vào miệng.

Chưa đầy một phút, từ khóe mắt, Dung Sơ thoáng thấy được Lục Kiệt đã sắp ăn hết rau ở trong đĩa kia, rồi anh lại đẩy về phía cậu một đĩa xiên mới, một nửa là rau, một nửa là thịt.

Ý tứ cực kì rõ ràng.

Lương Tốn chứng kiến toàn bộ chuyện này: "……………"

Y bắt đầu thấy hoài nghi cuộc đời, cũng bắt đầu thấy hoài nghi chính phán đoán của mình.

Y và Lục Kiệt đã làm bạn nhiều năm, tuy Lục Kiệt tính tình không tệ, nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách với người khác.

Ít nhất thì chắc chắn anh sẽ không ăn mấy xiên rau mà người khác đã nhúng qua nước như vậy.

Chỉ có thể nói rằng, Lục Kiệt quả thật rất chuyên nghiệp, là một diễn viên chuyên nghiệp.

Nhưng mà ở đây giờ chỉ có mỗi mình y là khán giả, rốt cuộc là Lục Kiệt đang diễn cho ai xem?

Sao y lại cứ thấy nghi nghi giống như là Lục Kiệt đang cố tình vậy nhỉ?

Nhất là lúc nãy ở trước cửa thang máy, anh còn giẫm vào chân y một cái nữa!

Lương Tốn không nhịn được mà ho khan mấy cái.

Lục Kiệt khẽ nâng mí mắt liếc sang người bên cạnh một cái, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, "Điện thoại cậu kìa."

Lương Tốn ngẩn ra, y cúi đầu nhìn, quả nhiên là điện thoại đang sáng lên, Lương Tốn còn chẳng biết mình cài chế độ im lặng từ lúc nào. Vừa nhìn thấy tên người tới tới thì trên mặt Lương Tốn liền tươi tỉnh hẳn, nào còn bận tâm việc Lục Kiệt rốt cuộc có cố tình hay không nữa. Y vội vàng bắt máy, giọng cũng thay đổi hẳn, trở nên cực kì ngọt ngào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!