Chương 10: Ngược lại anh còn rất tốt – “Thầy Lục, anh không vào ạ?”

Mấy ngày tiếp theo, Dung Sơ đều kín lịch học.

Tiết cuối cùng của chuỗi ngày kín lịch học vừa kết thúc, Dung Sơ với đầu óc choáng váng liền thu dọn đồ rời khỏi lớp, lại gặp ngay Lưu Tư Văn ở cửa cũng đang chuẩn bị rời đi.

Sau ngày hôm đó, chẳng biết ai ở trong đám người đã tung chuyện ở chợ cây cảnh ra, lại còn thêm mắm dặm muối rằng năng lực của bạn trai (*) Dung Sơ cực đỉnh… Không hiểu họ làm sao mà từ việc Lục Kiệt chỉ mới nói có mấy câu mà lại thổi phồng như thể Lục Kiệt có mặt trực tiếp tại đó vậy.

(*) Nguyên gốc là "

" dịch sát nghĩa là "sức mạnh của bạn trai" ý chỉ một người bạn trai có phẩm chất, hành động mạnh mẽ mà ấm áp.

Những lời đồn mà Lưu Tử Văn bịa đặt về Dung Sơ cũng tự khắp sụp đổ.

Dù sao thì đối phương cũng đã tự mình thừa nhận, làm gì có ai được bao nuôi mà lại tự mình chạy ra công khai thừa nhận như thế.

Lưu Tử Văn không chịu nổi việc bị người khác bàn tán, cho nên mấy nay gã cực kì an phận, ngay cả khi lên lớp cùng chạy xuống hàng cuối cùng để ngồi, sợ bị người khác chỉ tay vào mặt mà mắng chửi.

Lúc Dung Sơ quay về nhà Lục Kiệt, Hứa Xuyên đã ngồi xổm trước kệ TV để chụp lại ảnh của hai cái cây, vừa chụp vừa nói chuyện với Lục Kiệt đang ngồi ở sofa, "Chờ Dung Sơ về tôi sẽ bảo tài xế đưa hai người đi, Lâm Trác đang trên đường tới rồi."

"Anh Hứa Xuyên ơi, đi đâu vậy ạ?" Mấy nay Dung Sơ chẳng đụng mặt Lục Kiệt nhiều, ngoại trừ việc sáng nào cũng để lại cho anh một phần sữa đậu nành.

Nghe thấy tiếng Dung Sơ, Lục Kiệt liền đầu lại.

Dung Sơ vội vàng gọi một tiếng: "Thầy Lục."

"Đi cùng tôi tới phim trường." Lục Kiệt đứng dậy, rồi quay sang nói với Hứa Xuyên: "Anh chụp xong chưa?"

"Xong rồi, xong rồi, để tôi đăng Weibo trước cái đã." Hứa Xuyên vẫn ngồi xổm ở đó ôm điện thoại chưa đứng dậy. Dung Sơ thấy hắn mở phần mềm chỉnh sửa ảnh, động tác thành thục đến mức như đã P qua tám vạn tấm ảnh, thế mà vẫn còn có thể phân tán lực chú ý nói chuyện cùng Dung Sơ: "Lục Kiệt tạm thời nhận quay một cảnh phim, cậu không phải làm gì đâu, xuất hiện một tí là được."

Đương nhiên Dung Sơ không có quyền để từ chối, đây vốn là công việc của cậu.

Cũng may là mai cậu không phải lên lớp.

Dung Sơ hỏi: "Phải đi mấy ngày ạ?"

"Nếu không có tình huống gì đặc biệt thì là đi hai ngày." Lục Kiệt vừa từ phòng trà rót một cốc café bước ra vừa trả lời, anh uống một ngụm rồi nhìn sang Dung Sơ, "Chúng ta sẽ phải ở đó hai đêm."

Dung Sơ gật đầu tỏ ý là mình đã biết.

Lục Kiệt nhìn cậu, mỉm cười, "Chỉ đặt có một phòng thôi, điều kiện của đoàn phim hơi khắc nghiệt, chắc là cũng chỉ có một giường."

Hứa Xuyên vừa mất hai phút để P ảnh, đăng Weibo xong xuôi, vừa đứng dậy chuẩn bị trả điện thoại cho Lục Kiệt, thì lại phát hiện Dung Sơ đứng ở đó với một gương mặt đỏ bừng.

Mà Lục Kiệt lại đang nhàn nhã uống café phê, vẻ mặt mang theo ý cười khó đoán.

Nãy hắn mải sửa bài đăng nên không chú ý được Lục Kiệt với Dung Sơ đã nói chuyện gì, nhưng trực giác mách bảo cho hắn biết đó chẳng phải lời gì hay ho. Hắn trừng mắt liếc Lục Kiệt, "Cậu uống ít café thôi." Rồi quay sang bảo Dung Sơ: "Cậu chỉ cần lấy thêm mấy bộ quần áo nữa là được rồi, để đề phòng nhỡ đâu lại phải ở thêm mấy ngày."

Dung Sơ nhanh chóng chạy lên tầng.

Sao tự nhiên lại thành chung giường chung gối vậy.

Kinh nghiệm ngủ cùng người khác của Dung Sơ mới chỉ dừng lại ở việc ngủ chung với Dung Tinh mà thôi.

Nhưng khi ấy Dung Tinh cũng vẫn còn rất bé.

Lên xe chưa được bao lâu, Dung Sơ đã không ngồi yên nổi, cậu cứ liên tục liếc về phía Lục Kiệt đang đọc kịch bản.

Chẳng biết phải mở miệng như thế nào.

Lời đã đến nơi rồi lại bị nuốt xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!