Chương 8: (Vô Đề)

Thúc thúc lo lắng đứng sát bên mẫu thân, thuận tay giấu ta ra sau lưng.

Tên cầm đầu cười nhạt: "Đi qua địa bàn của Hồ Tam ta thì phải để lại phí qua đường!"

Một tên đàn em bên cạnh, bộ dạng hèn mọn, cười đê tiện: "Đại ca, để mấy ả đàn bà xinh đẹp kia lại cho huynh đệ ta vui vẻ chút đi!"

Đại ca và nhị ca liếc nhìn nhau.

Mẫu thân giữ chặt bọn họ lại, rồi nói với đám người kia: "Tiền, ta có thể cho các ngươi, nhưng chúng ta phải rời khỏi đây an toàn. Nếu không, kẻ chec người bị thương, ai cũng không được lợi."

Mấy tên đó rõ ràng có chút dè chừng trước đại ca và nhị ca.

Trời đã sáng rõ.

Đột nhiên, từ phía sau vang lên một tiếng gọi: "Huệ nương—"

Chúng ta kinh hãi giật mình!

Là Triệu Đại và Triệu Nhị.

Đại ca cau mày nói: "Mẫu thân, hai huynh đệ nhà họ Triệu có thù với chúng ta..."

Ý tứ không cần nói rõ, nếu hai huynh đệ nhà họ Triệu liên kết với bọn cướp này, hoặc thừa cơ mà đánh chúng ta, tất nhiên chúng ta không phải đối thủ của họ.

Suốt hai năm qua, chúng ta chỉ có thể đặt hy vọng vào Huệ nương.

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Dù Huệ nương không như ý của đại ca, không kết giao với thúc thúc, nhưng ít nhất chúng ta đã chữa bệnh cho nàng và cũng thu nhận nàng.

Nếu không, một nữ tử bệnh tật như nàng làm sao có thể sinh tồn trong thời buổi loạn lạc này?

Lúc này, tên cướp Hồ Tam mắng lớn: "Hai tên nhãi kia! Định làm gì? Cẩn thận ta giec luôn cả các ngươi!"

Triệu Đại và Triệu Nhị khựng lại, quan sát tình hình đôi bên.

Triệu Đại lập tức nói: "Huynh đệ, chúng ta có thù với bọn chúng! Chính nhà này đã ỷ thế h.i.ế. p người, đưa huynh đệ chúng ta vào ngục hai năm, sống không bằng chec. Chúng ta sớm đã thề, một khi thoát ra ngoài, nhất định phải giec sạch cả nhà bọn chúng!"

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng ta.

Ta cảm nhận được thân thể mẫu thân cũng cứng đờ.

Bây giờ, đối thủ của chúng ta đã tăng thêm hai người.

Hồ Tam cười lớn: "Vậy thì tốt! Vậy thế này đi, giec hết ba tên nam nhân này, bắt tất cả đàn bà mang về, ha ha ha ha! Huynh đệ lâu rồi chưa được 'ăn thịt'! Những ả này trông cũng không tệ! Hôm nay phát tài rồi!!!"

Hai huynh đệ nhà họ Triệu tiến tới, đứng về phía Hồ Tam và đồng bọn, cười lớn: "Hôm nay cuối cùng cũng được báo thù rồi!"

Nói xong, hai huynh đệ họ liền nhanh chóng, một người c.h.é. m Hồ Tam, người kia c.h.é. m tên cướp gần nhất.

Đại ca và nhị ca ta lập tức phản ứng, cầm trường thương, hét lớn rồi lao vào giec sạch đám cướp còn lại.

"Trốn đi!"

Chỉ trong chốc lát, bảy t.h. i t.h. ể đẫm m.á. u nằm la liệt trên mặt đất.

Đại ca, nhị ca và hai huynh đệ nhà họ Triệu đều bị thương nhẹ.

Huệ nương và Sương nhi vừa nén khóc vừa xé vải, dùng những mảnh vải làm băng để băng bó vết thương cho họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!