Chương 6: (Vô Đề)

Huệ nương vô cùng lo lắng, vội vàng nhận lấy việc này, chỉ nói rằng nàng sẽ về thu dọn hành lý, cam đoan trước khi trời tối sẽ trở lại, sợ rằng đại ca ta sẽ đổi ý.

Thúc thúc về phòng riêng.

Ta theo sau hai huynh trưởng.

Nhị ca hỏi: "Sao lại rước nàng vào nhà, không sợ nàng hạ độc à?"

Đại ca nói: "Ta tự có tính toán!"

"Huynh nói xem!" Nhị ca nóng lòng hỏi.

Đại ca giữ im lặng một lúc, rồi mới hạ giọng nói: "Ngươi nghĩ xem, Huệ nương với cái dáng vẻ ốm yếu nhưng lại có chút quyến rũ kia, An Bá Khê lại là nam nhân đang ở độ tráng niên, hai người sống chung dưới một mái nhà, mẫu thân thì thường vắng nhà..."

Nhị ca ngơ ngác gãi đầu: "Huệ nương gầy guộc như khúc củi khô, chỗ nào quyến rũ được chứ?"

Đại ca nghẹn lại, chỉ nghiến răng phun ra một chữ: "Cút!"

Huệ nương đã chuyển vào ở trong nhà ta.

Mẫu thân vẫn bận rộn như thường.

Chẳng mấy chốc lại đến ngày đi chùa dâng hương.

Chúng ta đi xe ngựa tới, suốt quãng đường, thúc thúc luôn cẩn thận đỡ lấy mẫu thân.

Họ thật sự không giống phu thê, thúc thúc trông chẳng khác nào một gia nhân bên cạnh mẫu thân.

Đại ca và nhị ca ta không ngừng đảo mắt khinh bỉ.

Dạo này bọn họ ngoan hơn nhiều, suốt ngày chẳng dám chạy loạn, nhưng về nhà thì nhìn gì cũng không vừa mắt, ngay cả chậu cây dưới chân cột cũng bị chửi vài câu.

Dâng hương xong, các nhà sư bắt đầu tụng kinh, ta quỳ đến mức đau cả chân, cuối cùng mới được đi dùng bữa chay.

Đại ca cười hì hì nói với thúc thúc: "Ôi chao, thúc thúc đẹp như vậy, cạo trọc đầu chắc chắn cũng rất đẹp!"

Rồi huynh ấy lại quay sang hỏi mẫu thân: "Mẫu thân, người nghĩ sao?"

Mẫu thân cười khẽ gật đầu: "Thúc thúc của con thế nào cũng đều đẹp cả."

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Thúc thúc cười có chút ngượng ngùng: "Vậy để ta thử xem sao."

Nhị ca ta đòi cướp chiếc chong chóng của ta, ta tức giận đánh hắn, chẳng buồn để ý họ đang nói gì.

Dùng xong bữa chay, mẫu thân ta cùng với đại sư bàn luận kinh văn, còn ta theo sau huynh trưởng đến sau núi hái trái dại.

Khi chúng ta quay lại xe ngựa, liền thấy một người đầu trọc đang đỡ mẫu thân lên xe.

"Thúc thúc?" Ta gọi một tiếng.

Quả nhiên là hắn.

"Sao thúc lại cạo đầu rồi? Thúc muốn xuất gia ư?"

"Không phải, mẫu thân con và đại ca con đều nói ta cạo đầu trông rất đẹp, nên ta liền cạo."

Hắn sờ sờ cái đầu bóng loáng của mình: "Nhưng mà có hơi lạnh đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!