Khi ta và nhị ca bắt được hai con cá mang về, đại ca đang ngồi tức giận trên bờ đất không xa, mắt đỏ hoe.
"Chuyện gì vậy? Đại ca, Triệu Đại lại đánh huynh à?" Ta an ủi huynh: "Huynh yên tâm, sáng nay ta đã cắn hắn một phát đau thấu trời, đảm bảo hắn phải chịu khổ rồi."
Đại ca lườm ta một cái: "Chuyện người lớn, ngươi là trẻ con, đừng chen vào! Lỡ bị thương thì sao hả?"
Nhị ca đem cá về nhà bếp, sau đó cũng chạy ra ngồi cùng chúng ta.
"Ta thấy mắt Huệ nương cũng đỏ, hai người bị đánh tan tành rồi à?" Nhị ca vỗ vai đại ca, "Huynh đừng giận, nhìn quanh trại mà xem, có bao nhiêu cô gái xinh đẹp, đầy đặn hơn hẳn Huệ nương khô quắt kia—"
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
"Biến đi!"
Huệ nương là thê tử chưa cưới của người ta, dù đại ca ta có thích nàng đến đâu cũng không thể cướp được.
Chúng ta ngồi bên cạnh huynh ấy trong im lặng, nhìn xa xa một vùng xanh ngắt, hoa rụng đầy trời.
Nhà không đủ phòng, mẫu thân ta và thúc thúc ở chung một gian, ngoại tổ phụ ở một gian khác, còn lại nữ nhân đều ngủ chung một phòng, các nam nhân thì trải chiếu ngủ dưới sảnh đường.
Sương nhi tỷ tỷ có chút đẫy đà, tối đến trước khi ngủ, nàng khẽ khàng hỏi Huệ nương: "Huệ nương, ngươi thích đại công tử nhà ta hơn, hay thích Triệu đại ca của ngươi hơn?"
Huệ nương quay lưng về phía chúng ta, đáp: "Đừng nói bậy, ta sắp thành thân với Triệu đại ca, ngủ đi."
Không có câu trả lời, lòng ta càng thêm tò mò, nhưng không tiện hỏi Huệ nương, bèn khẽ hỏi Sương nhi: "Rốt cuộc Huệ nương thích ai?"
Sương nhi tỷ tỷ cười ngốc nghếch, làm ra vẻ thần bí: "Không biết đâu."
Ta cù nàng một hồi, Sương nhi tỷ tỷ bật cười khúc khích, Thu thẩm ở bên kia liền ho khẽ một tiếng, Sương nhi vội vàng bịt miệng lại.
Sương nhi tỷ tỷ thì thầm: "Nếu là một vị công tử phong độ, ngày ngày lo lắng cho bệnh của ta, còn liên tục mang đồ ăn, quần áo tới, lại luôn quan tâm ta, chắc ta cũng động lòng."
Ta nghi ngờ hỏi: "Vậy tỷ cũng động lòng với nhị ca ta sao, huynh ấy vẫn đối xử với tỷ như vậy mà."
Sương nhi đỏ bừng mặt: "Ai nói vậy! Không có! Muội đừng nói bậy!"
Ta cười khúc khích, Thu thẩm lại ho một tiếng.
Sương nhi tỷ tỷ nhỏ giọng: "Ngủ thôi, mai còn phải làm việc, đừng nói bậy trước mặt nhị công tử."
"Mẫu thân đã nói, giờ chúng ta đều như nhau, không còn chuyện chủ tớ."
Sương nhi có chút buồn bã, lẩm bẩm: "Nhưng vẫn khác mà. Người như ta, xuất thân thấp kém... Thôi, không nói nữa, ngủ đi."
Ta ngáp dài, ôm lấy Sương nhi tỷ tỷ mà ngủ.
Trong nhà, mọi người ngày thường đan lát tre, may vá áo quần, mấy mảnh đất kia thì do Triệu Đại và Triệu Nhị cùng đại ca, nhị ca ta chăm sóc.
Phần lớn thời gian, chúng ta đi lên núi hái rau dại, xuống sông bắt cá.
Nhị ca ta thích săn b.ắ. n và đánh cá, huynh ấy hay gọi ta theo, còn ta thì thích gọi Sương nhi tỷ tỷ đi cùng.
Triệu Đại bắt đầu lên núi đốn củi, đào móng đất gần nhà chúng ta để chuẩn bị dựng một gian nhà mới.
Triệu Đại sắp thành thân với Huệ nương rồi.
Đại ca mỗi ngày đều im lặng, không còn là đại thiếu gia như trước nữa, giờ là một nông phu chính hiệu.
Mỗi ngày trời chưa sáng, huynh ấy đã cầm cuốc ra khai khẩn một mảnh đất cằn cỗi mà ai cũng xem thường, rồi gieo hạt lúa mì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!