Chương 6: (Vô Đề)

Sau bữa sáng, Triệu Đắc Thiên chỉnh tề quần áo, mang theo một gói nấm khô chuẩn bị đến nhà cậu Trần, trước khi ra khỏi cửa, ta kịp thời đuổi theo hắn

Hắn gật đầu, "Đi cùng cũng tốt."

Nhà cậu Trần ở đầu làng phía tây, gạch xanh mái xám, cửa cao sân rộng, trông rất khí phái.

Nhưng khi đẩy cửa vào sân, đập vào mắt là những luống hành xanh rờn và giàn dưa chuột nở đầy hoa vàng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶

🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một bà lão mặc áo vải thô màu xám đang nhổ cỏ bên giàn dưa, nghe tiếng Triệu Đắc Thiên gọi một tiếng "bà bà", bà lão đứng dậy, miệng cười tươi.

"Đắc Thiên đến rồi? Ôi, đây là vợ cháu sao? Trời ơi, cô này thật đẹp, chắc là tiên nữ giáng trần rồi."

Ta có ấn tượng rất tốt với bà lão vui tính này, nên ngọt ngào cúi chào bà, "Bà Bà khỏe, nhà mẹ đẻ cháu họ Phan, bà cứ gọi cháu là 'Hỷ Nhi' được rồi."

"Tốt, tốt, nói năng cũng lanh lợi, mau vào nhà ngồi."

Bà bà nhiệt tình mời chúng ta vào nhà, còn mang ra một đống trái cây khô mời khách, Triệu Đắc Thiên cũng không giấu giếm, nhanh chóng nói rõ chuyện muốn mượn tiền làm đậu phụ.

Bà bà nghe xong, vui vẻ đập tay lên đùi, "Đáng lẽ phải làm từ sớm! Nếu mấy năm trước cháu đã nghĩ đến làm ăn, mẹ cháu đâu phải khâu đế giày đến hỏng mắt như thế!"

"Chỉ là lại phải làm phiền bà bà nữa rồi."

"Nói gì mà khách sáo thế! Trước đây mẹ cháu thường giúp nhà ta sửa quần áo, cha cháu còn sống, mỗi năm đến dịp lễ tết cũng viết câu đối cho nhà ta. Xuân tỷ không có ở đây, nếu có thì còn có thể chỉ cho các cháu đường lối làm ăn nữa."

"Xuân tỷ lại đi kinh thành rồi?"

"Ừ, tẩu tẩu ở kinh thành muốn có hai đứa cháu nội, ai ngờ Xuân tỷ vừa đến kinh thành lại có thai, tẩu tẩu sợ Xuân tỷ đi lại mệt mỏi nên không cho về làng."

Nói chuyện một hồi, bà bà lấy từ tủ ra năm quan tiền và một mảnh vải hoa mới.

"Tiền này các cháu cầm lấy trước, nếu không đủ thì lại tìm ta, mảnh vải này tặng Hỷ Nhi, làm áo bông hoặc áo khoác đều được, coi như quà gặp mặt của bà bà."

Ta nào dám nhận, đứng dậy từ chối.

Nhưng ai ngờ bà bà còn nhanh hơn ta, bà lão nhanh chóng nhét đồ vào lòng ta, nắm c.h.ặ. t t.a. y ta.

"Người thân với nhau, sau này gặp mặt không cần khách sáo với ta."

3

Triệu Đắc Thiên làm việc rất giỏi, chưa đầy hai ngày đã gặt xong lúa mì.

Trong sân nhà Triệu chất đầy những đống lúa mì cao ngất, Đắc Quán nghịch ngợm, tối nào cũng đòi trèo lên đống lúa nằm.

Ta cười cậu, "Đệ không sợ bị lúa đ.â. m à?" Lúa có nhiều gai, đ.â. m vào đau lắm.

Nhưng cậu lắc đầu như trống bỏi, "Da dày thịt chắc, không đ.â. m được."

Sau mấy ngày đập lúa, quạt thóc, trồng trọt, cuối cùng mùa hè cũng kết thúc, và ta bắt đầu làm đậu phụ.

Nhờ năm quan tiền mượn của bà Trần, ta nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ cối xay, hộp đậu phụ, vải lọc, nước muối và các vật dụng khác.

Đậu nành năm ngoái nhà thu được mấy đấu, để sẵn trong thùng lớn dưới hầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!