Triệu Đắc Thiên nhìn ta, nhận ra ngay ý định của ta.
"Nàng muốn mang món này đến quán ăn của cha à?"
Ta tự hào ưỡn ngực, "Bánh đậu xanh đặc biệt này, chàng nghĩ thực khách sẽ thích không?"
Triệu Đắc Thiên nhìn n.g.ự. c ta, nuốt nước bọt, "Chắc chắn sẽ thích."
Ngày hôm sau, ta và Triệu Đắc Thiên cùng theo xe chở đậu phụ vào trấn Đào Nguyên.
Trưa hôm đó, quán ăn treo thực đơn mới lên tường.
Có khách tò mò, gọi một đĩa bánh đậu xanh chiên, nếm thử, ôi, món ăn vặt này giòn tan, thơm ngon, lại có mùi đậu xanh đậm đà.
Điều quan trọng là giá cả rất phải chăng, chỉ sáu văn tiền một đĩa.
Thế gian không thiếu người mê ăn uống, dân dĩ thực vi thiên mà.
Có người mở đầu, các thực khách khác cũng tò mò gọi món.
Ngay lập tức, có người gọi bánh đậu xanh cuốn thịt, có người gọi bánh đậu xanh xào chua ngọt, thậm chí có người hào phóng gọi cả một bàn tám món đậu xanh.
Cha ta nhìn dòng người tấp nập trong quán, vui mừng lắc đầu, "Quả nhiên hổ phụ sinh hổ nữ."
Ta: "… Được rồi, ai lớn tuổi thì người đó đúng."
Giờ Đắc Vạn và Đắc Quán đều ở trấn, ta và Triệu Đắc Thiên từ quán ăn đi ra, đến học viện Cô Trúc và nhà thợ mộc Lý.
Nhà đã làm ra món ăn mới, không thể keo kiệt, phải đem đến cho thầy ở học viện và vợ chồng thợ mộc Lý thử.
Quy tắc của học viện nghiêm ngặt, chúng ta không thể gặp Đắc Vạn, chỉ nhờ cụ già giữ cổng mang vào.
Ở nhà họ Lý, thợ mộc Lý đang dạy Đắc Quán làm khóa Lỗ Ban trong một cái lán gỗ.
"Lý thúc, Đắc Quán nhà tôi có làm phiền thúc không?"
Triệu Đắc Thiên đưa một rổ nhỏ bánh đậu xanh cho thợ mộc Lý, lễ phép hỏi.
Thợ mộc Lý thật thà, "Thằng nhóc này rất thông minh, chỉ có điều đôi khi lười biếng."
"Nếu lười thì thúc cứ đánh cho nó một trận, đừng thương xót."
"Haha, chỉ sợ mẹ cậu thương con út thôi."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hơn một tháng không gặp, Đắc Quán dường như cao hơn, có vẻ sống rất tốt ở nhà thợ mộc Lý, vì vợ chồng họ không có con, thường ngày đối đãi tốt với Đắc Quán như con trai ruột.
Triệu Đắc Thiên cũng từng nói riêng, nếu sau này sống tốt, sẽ để Đắc Quán phụng dưỡng họ đến cuối đời.
Tất nhiên, đó là chuyện sau này.
Rời nhà thợ mộc Lý, Triệu Đắc Thiên dặn ta về quán ăn nghỉ ngơi trước, còn mình thì bí mật đi đâu đó.
Đến khi mặt trời lặn, chàng trở về, mang theo mấy cái túi lớn mới toanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!