Chương 16: (Vô Đề)

Tỷ phu cô ở kinh thành có một tiệm thuốc, những năm qua cô luôn ở đó nghiên cứu y học, cũng theo học vài thần y, vì vậy dù chỉ là một cô gái quê nhưng hiện tại cô cũng có danh xưng "thần y" ở kinh thành.

Tuy nhiên, thần y này lại có khí chất kiêu ngạo, khiến người ta nhìn vào đã thấy sợ hãi.

Thực ra như vậy cũng tốt, sợ rồi thì mới nghe lời.

Nhìn mẹ chồng ta, bình thường bà rất dữ dằn, vậy mà trước kim bạc của Thu Muội lại ngoan ngoãn như mèo con trên giường.

Nghe tin ta ốm, sáng hôm sau cha ta vội vàng đánh xe ngựa đến.

"Con gái ngốc, nhà họ Triệu nhờ vào làm đậu phụ mà giờ mỗi tháng cũng kiếm được mấy lượng bạc, con phải chăm sóc thân thể cho tốt, nếu không một ngày nào đó c.h.ế. t mất, nhà họ lại cưới vợ mới, thì thật là người sau hưởng lợi từ công sức người trước! Nhà họ Phan chúng ta không chịu cái nhục đó!"

Ta nằm trên giường, giận đến ho khan, "Cha nói gì vậy!"

"Nói gì? Nói điều tốt chứ sao! Chỉ có cha mẹ ruột mới nói thật lòng với con cái!"

"Không sao đâu, con chỉ bị cảm lạnh, uống thuốc xong đã đỡ nhiều rồi."

Cha ngồi trên giường, nghi ngờ nhìn ta, "Sao mặt mày vẫn xấu thế này?"

Nhưng nhìn một lúc, không biết sao cha lại đỏ mắt.

Rồi sắc mặt cha thay đổi, giận dữ mắng, "Đồ khốn kiếp nhà họ Tiền!"

Cha là người không thể ngồi yên, mỗi lần đến thôn Đào Thủy đều phải đi loanh quanh vài vòng, ông thích đông vui, thích nói chuyện phiếm, càng thích trẻ con nghịch ngợm.

Vì vậy ông luôn mang theo một túi kẹo, gặp trẻ con là trêu đùa, phát kẹo, khiến cả làng cười vui vẻ theo ông.

Ban đầu, vì hành vi kỳ quặc của ông, lý chính suýt nữa tưởng ông là kẻ bắt cóc trẻ con mà đánh cho một trận.

Nhưng bây giờ ông và lý chính cùng các ông lão trong làng đã thành bạn thân thiết.

Ngay cả những bà già thường ngồi ở cổng làng tán chuyện, thấy ông cũng nhiệt tình chào hỏi, "Ôi, cha của nhà họ Triệu lại đến rồi à."

Lần này cũng vậy, ông mang theo túi lớn túi nhỏ đến thăm ta, còn mang theo quà cho các bạn già.

"Đây là bánh nếp cho ông Điền, đây là bánh đoàn cho lý chính, đây là rượu Trúc Diệp Thanh cho bác béo."

Ta ngạc nhiên, "Rượu Trúc Diệp Thanh?"

Cha giậm chân, "Ài, không phải rượu Trúc Diệp Thanh giả cho lão Tiền đâu, là rượu thật."

"Ồ, thế chắc đắt lắm?"

"Đắt? Đắt mà đáng giá chứ.

" Cha ta thần bí nháy mắt với ta, "Thôn Đào Thủy này người tài ẩn giấu, lão béo thường chơi cờ với lý chính, ta nhìn không phải người thường, người như vậy cả đời có thể không gặp, nhưng gặp được thì phải kết giao cẩn thận. Người ta thấu hiểu mọi chuyện, nhưng không nỡ đánh người có mặt mũi, ta định thành tâm kết giao."

Ta bật cười, "Cha thật biết nhìn người mà đối đãi."

Cha cũng cười, "Con gái ngốc, người sống một đời, mạng chỉ có một nhưng chuyện đòi mạng thì nhiều. Chúng ta phải kết nhiều thiện duyên để giữ lại con đường sau này, không phải sao?"

Giữ lại con đường sau này?

Đêm đó, ta suy nghĩ về lời cha nói, trở mình không ngủ được.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!