Chương 12: (Vô Đề)

Mặt ta càng nóng hơn, cả người như bốc cháy, "Cũng không tốt đến vậy—— tại sao hôm nay chàng lại ép Phan Phú Quý uống rượu đến say như vậy?"

Triệu Đắc Thiên nhướng mày, "Không chuốc cho ông ấy say mơ màng thì làm sao moi được lời thật từ ông ta? Nhỡ đâu tờ giấy bán thân là giả thì sao?"

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶

🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Không ngờ, chàng cũng tinh ranh phết."

"Cẩn thận vẫn hơn. Nhưng nghe những lời ông ta nói thì chắc ông ấy là cha nàng thật. Nàng có trách ông ấy không? Sau này định làm sao?"

Ta nhìn khung cửa sổ nửa mở, khẽ thở dài, "Ôi, nói đến trách thì cũng không, mà nói gần gũi cũng không. Dù gì ta cũng không có ấn tượng gì về ông ấy, sau này coi như một người thân bình thường mà đối xử thôi."

Dù ông ấy đã bán ta trong năm đại hạn, nhưng ông nói cũng đúng, năm đó một người góa vợ vô công rồi nghề như ông mà nuôi một đứa bé gái thì không bán ta cũng c.h.ế. t đói thôi.

Rốt cuộc lúc đó cũng có không ít người c.h.ế. t đói.

Trên đời này có những việc không thể cứ chấp nhặt mà tính toán, phải sống sao cho qua ngày thôi.

Sáng hôm sau, Phan Phú Quý tỉnh rượu, kéo ta ra sau giàn dưa chuột, vẻ mặt thần bí.

"Hỷ Nhi à, đây là tờ ngân phiếu năm mươi lượng, con cất kỹ đi, tuyệt đối đừng để nhà chồng biết. Tuy cha cố tình giả say, nhưng nghe bọn họ đối xử với con cũng không tệ, nhưng lòng người khó đoán, con phải cẩn thận."

Ta: "… Hôm qua cha giả say à?"

"Cha không giả say, nói mấy lời linh tinh thì làm sao khiến họ buông lỏng cảnh giác?"

Ta: "…"

Ta thật sự không nói nên lời, thời buổi này sao toàn người khôn thế này, chỉ có ta là ngây thơ như một đứa ngốc.

Phan Phú Quý hôm qua thổi phồng rồi, cái đồi mà ông ấy mua quả thật có khoáng sản, nhưng không đáng giá bao nhiêu, giờ ông ấy bán được hai trăm lượng, định tìm việc làm ăn mới ở trấn Đào Nguyên.

Tiền của ông ấy, ta dĩ nhiên không muốn nhận, nhưng khi đang từ chối, ta bỗng nhớ lại một số chuyện hồi nhỏ.

Tất nhiên, dù nhớ lại cũng mơ hồ thôi, nhưng ta nhớ mang máng ông ấy khá mê cờ bạc.

Hai trăm lượng, đủ để dưỡng già, nhưng lỡ bị ông ấy đánh bạc hết thì sao?

Nghĩ đến đây, ta lập tức đổi ý, nhanh chóng nhận tờ ngân phiếu, nhét vào ngực, thấp giọng hỏi ông, "Số tiền còn lại đâu? Cha giấu ở đâu?"

Phan Phú Quý ngẩn ra, rồi lấy từ trong n.g.ự. c ra, "Dĩ nhiên là mang theo người, ta sợ bị mất."

Ta nhanh tay lẹ mắt, giật hết tờ ngân phiếu từ tay ông ấy, "Ông nợ tôi, biết không. Ông cũng thấy đấy, nhà chồng tôi nghèo, chồng tôi bán đậu phụ thì kiếm được bao nhiêu tiền? Thế này đi, tôi giữ số tiền này, dùng không hết sẽ trả lại ông, ông thấy sao?"

Nghe vậy, ông già rụt rè lắc đầu, nước mắt như muốn trào ra, "Hỷ Nhi, sao con lại như vậy chứ?"

"Ta hỏi ông, ông có tái hôn và sinh con không?"

"Không, chỉ có đoạn tình duyên với quả phụ Thôi thôi."

"Vậy có nghĩa là sau này ông sẽ bám vào tôi để dưỡng già."

"Nhưng con còn chưa nhận ta."

"Cha, chuyện này cứ quyết định vậy nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!