Đắc Vạn cảm động, khuôn mặt trắng trẻo vì xúc động mà đỏ bừng, cậu lấy ra một thỏi bạc từ trong áo, trịnh trọng đưa cho ta, "Nhị tẩu sau này không cần lo lắng về học phí của đệ nữa. Mấy ngày trước, đệ đứng đầu kỳ thi tuần, học viện không chỉ miễn học phí một năm, còn thưởng cho đệ năm lượng bạc."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng "còm" review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Số bạc này để ở nhà, nhị tẩu xem cần gì thì mua."
"Gì cơ?"
Trong chốc lát, mọi người trong nhà đều sững sờ.
Năm lượng bạc?
Học viện cũng thật là rộng rãi, ra tay hào phóng như vậy.
"Học viện có tiền trợ cấp từ mấy năm trước, nghe nói là do một gia đình giàu có ở kinh thành tài trợ. Đứa con nuôi của nhị cữu ở nhà họ Trần là học trò đầu tiên nhận tiền trợ cấp của học viện."
"Ồ, ta biết hắn, là Đỗ Chi An phải không!" Đắc Quán nói chen vào, "Hồi nhỏ ta nói xấu sau lưng hắn, muội muội hắn còn cầm gậy đánh ta. Hắn chẳng phải đã đỗ cử nhân và về kinh thành rồi sao?"
Đắc Vạn gật đầu, "Đúng vậy, hắn là học trò xuất sắc nhất của Cô Trúc thư viện."
"Nhị ca cũng không kém, mười dặm tám làng này, người trẻ tuổi đỗ tú tài như ca được mấy ai."
Mẹ chồng ngồi trên giường vui mừng vỗ đùi, "Đầu voi đuôi chuột, con à, cha con lúc còn sống thường khen con thông minh, chắc chắn con sẽ thành công."
Ta cười nhét bạc vào tay mẹ chồng, "Mẹ à, vẫn phải là mẹ thôi, mẹ là trụ cột của nhà ta, bạc này mẹ giữ đi."
"Hừ, ai rảnh mà làm thần tài, ai làm chủ nhà người đó lo, sau này ta không thèm lo nữa."
Mẹ chồng rõ ràng vui vẻ nhưng lại cố tình giả vờ đẩy bạc lại cho ta.
Ta có chút do dự.
Mới vào cửa hơn hai tháng đã làm chủ nhà, người trong làng nhiều miệng lưỡi, liệu có gây ra lời đàm tiếu không?
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cả nhà, chút do dự này liền tan biến ngay.
Đóng cửa lại, nhà mình tự lo, ai nói được gì!
Người nhà họ Triệu đầu óc đều rất linh hoạt, Triệu Đắc Thiên tuy chữ nghĩa không nhiều nhưng chịu khó làm ăn, xứng đáng là người gánh vác gia đình. Giờ đây việc buôn bán đậu phụ trong nhà, hắn tự mình có thể xử lý tốt.
Vì vậy ta tính mua thêm mấy mẫu đất đồi trồng cây mơ.
Ai ngờ ta vừa đề nghị mua đất, Triệu Đắc Thiên liền nói: "Nhà ta có hai mẫu rừng mơ trên sườn đồi, nhưng mơ không no bụng, lại dễ hỏng, trồng không có hứng thú."
"Làm mơ khô, mơ dẻo, chẳng phải dễ bảo quản sao? Hạt mơ còn có thể làm chè hạt mơ, mỗi bát chè hạt mơ trên trấn cũng bán được mấy đồng tiền. Hơn nữa ta thấy, mơ ở thôn Đào Thủy ngọt hơn hẳn mơ bán ở chợ."
Nhắc đến điều này, mẹ chồng tự hào hẳn lên.
"Thôn Đào Thủy chúng ta từng có mấy lò vôi, nghe nói lớp đất trên sườn đồi có vôi, vì vậy mơ ở đây ngọt nhất. Chỉ là đường núi khó đi, mơ lại không bảo quản được lâu, nên chỉ ăn tươi mỗi năm."
Càng nói ta càng thấy hứng thú, "Mẹ à, con muốn mua thêm hai mẫu nữa thử xem."
Mẹ chồng do dự, "Mua đất ta không phản đối, nhưng con mua đất trồng trọt đi."
"Mẹ tin con đi, mua đất đồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!