Khi đó, ta ngồi trên đài cao, lạnh nhạt nhìn hắn. Hắn vận giáp trắng, đáy mắt tràn khiếp sợ không che giấu. Hai năm qua, Nỗ Cáp Xích tìm cách tuồn tin sai lệch về ta sang Chu quốc, nên phải tới thời khắc này, Chu Triêu Tự mới biết thân phận thực sự của ta. Hắn đứng dưới, nhìn ta thật lâu. Câu đầu tiên hỏi: "Con của chúng ta đâu?"
Con ư? Thì ra Chu Triêu Tự vẫn nhớ rõ, chúng ta có một đứa con. Ta lẳng lặng, thờ ơ nhìn hắn, không đáp, tự sẽ có người thay ta. Thị vệ bên cạnh vung đao: "Càn rỡ, dám vô lễ với đế cơ!" Ta nhẹ tay, thị vệ lùi lại. Ta chỉ chống cằm nhìn Chu Triêu Tự. Hai năm trôi qua, mới thấy hắn. Hắn vẫn tuấn tú vô song, nhã nhặn thanh lãnh, dường như chưa từng thay đổi. Hắn của hai năm trước khiến ta mê muội, nhưng hôm nay nhìn lại, cũng chỉ thế mà thôi.
Chu Triêu Tự thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Chẳng qua… hắn xuất hiện vào thời cơ thích hợp nhất. Vào lúc ta vô tri, yếu nhất. Khi ấy ta mới coi hắn là thiên tiên hạ phàm. Nhưng hôm nay nhìn kĩ, hắn và đám nam nhân thế tục hình như không khác biệt.
Ta không lừa hắn: "Cái thai đó, hai năm trước, trên đường về Yến, ta đã uống thuốc bỏ rồi." Mắt Chu Triêu Tự bừng đỏ. Ta từng nghe tin về hắn trong hai năm qua. Nghe nói công chúa nước Sở mê hắn muôn vàn, cũng bị hắn ghẻ lạnh, đẩy vào lãnh cung. Chu Triêu Tự sinh ra đã vô tình. Vì quyền lực, lợi ích, hắn vứt bỏ mọi thứ. Ta của ngày trước, công chúa nước Sở hiện tại. Vì thế, lúc này, hắn dựa vào đâu mà tới chất vấn ta về đứa nhỏ kia. Người buông bỏ nó trước chẳng phải chính là hắn sao.
Kẻ vô tình lại tới đòi chữ "tình" từ ta.
"Đế cơ Nhược Hoa." Hắn gọi phong hào của ta. "Thì ra, nàng chính là Nhược Hoa." Trong Yến quốc này, ta là Vương. Ta không kiên nhẫn ôn lại chuyện xưa với hắn. Tư thái thân chinh ngự giá hắn bày ra để đón "A Ngô" thật quá long trọng. Ta chỉ muốn chờ xem gậy ông đập lưng ông.
Ta khống chế mọi kẻ bên cạnh hắn, đánh hắn trọng thương rồi tống vào thủy lao. Mẫu hoàng tới, chỉ hỏi liệu có quá tàn nhẫn, quá vô tình không, dù sao hắn cũng là vua một nước. Ta cười, lắc đầu: "Con từng quỳ xuống cầu xin hắn, hắn chưa từng mềm lòng với con, dù chỉ một chút." Đó là chuyện cũ, ta tuyệt không muốn hồi tưởng. Chu Triêu Tự muốn "tặng" ta cho người, ta bám víu không chịu buông. Ta cầu xin, đe dọa hắn, từ bỏ tất cả tự tôn vì hắn. Nhưng hắn vẫn không muốn giữ ta.
Tư thù quốc hận, với ta, dường như chẳng khác gì.
Ngủ đông mấy năm, một sớm vùng dậy xuôi Nam, thế như chẻ tre. Ngày vó ngựa Yến quốc đạp đổ cửa thành Chu, ta từng vào thủy lao, gặp Chu Triêu Tự. Đây là lần gặp thứ hai kể từ khi hắn tới Yến. Hắn gầy rộc, tiều tụy tựa vách tường, ngửa đầu, mắt lơ đãng nhìn cửa sổ nhỏ trên cao. Nơi duy nhất thả ánh sáng vào đây.
"Ta đếm được mười sáu lần trăng tròn rồi." Chu Triêu Tự chậm quay đầu ra cửa lao, sắc mặt nhợt nhạt. Hắn nhìn ta: "Rốt cuộc nàng cũng chịu xuất hiện."
Đây có lẽ lần cuối ta tới gặp hắn trước khi xuất chinh. Ta đặc biệt kiên nhẫn, đứng ngoài cửa lao, nghe hắn chầm chậm nói về mình, nói về Chu Triêu Tự đặc biệt chưa từng bày ra cho người ngoài thấy.
Nói về mẹ và thân phận thấp hèn của hắn, về thủa ấu thơ bị ghẻ lạnh, về gian nan nhục nhã vô biên liên tiếp khi đã thành hoàng tử cao quý. Nói về khát vọng quyền lực, sự cố chấp điên cuồng đối với vị trí cao nhất kia. Hắn nhìn ta, viền mắt đỏ ửng là sắc màu duy nhất trên gương mặt tái nhợt phát sợ.
Trong quầng sáng ảm đạm lợt lạt, ta vẫn thấy giọt lệ từ khóe mắt hắn lăn xuống. Hắn nói: "Ta chưa từng lừa gạt nàng." Hắn nói: "Chỉ khi quyền lực trong tay, ta mới vĩnh viễn giữ nàng bên mình, bảo vệ nàng, chúng ta mới có tương lai, an ổn nửa đời sau bên nhau." "Ta đã nói sẽ tới đón nàng, đó là thật." Hắn nói: "Ta muốn trở nên mạnh mẽ, nắm đủ sức mạnh, bảo vệ nàng trong vòng tay cả đời."
Ta khoanh tay, nhíu mày: "Chỉ có điều, cho tới bây giờ, ngươi chưa từng hỏi ta muốn gì." Có tiếng bước chân lại gần, phủ thêm áo khoác lên vai ta, người nọ khẽ nhắc: "Chúng ta phải đi rồi." Ta nói nốt ý trong lòng: "Chu Triêu Tự, ngươi luôn lấy ý mình làm chuẩn, chưa từng quan tâm người khác nghĩ gì. Ngươi chưa từng hỏi ta, nếu ngươi nói ra, ta có lẽ đã dốc mọi lực lượng phò trợ.
Nhưng ngươi lại lựa chọn cách đổi ta lấy lợi ích."
Quân trình không thể chậm trễ, ta quay đầu định rời. Nhưng Chu Triêu Tự hốt hoảng gọi: "A Ngô…" Đã bao lâu rồi, không ai gọi ta bằng cái tên ấy. Thế gian cũng chỉ có một người gọi như vậy. Hắn hỏi: "Nàng…" Ta cắt ngang: "A Ngô không còn nữa. Chu Triêu Tự, A Ngô ấy đã sớm không tồn tại, một A Ngô coi ngươi là cả thế giới, đã sớm chết rồi. Là ngươi đã chủ động buông bỏ nàng ấy, ngươi quên sao?" Ta quay hẳn đi, bước ra khỏi lao ngục tăm tối.
Tia nhìn cuối cùng, thấy gương mặt bàng hoàng, kinh hoảng và thảm bại của Chu Triêu Tự.
Hắn sợ hãi điều gì? Nước nhà sắp bị nghiền nát, vương vị hắn không giữ nổi? Hay vì người con gái A Ngô đã sớm chết, chết trong đêm thu năm ấy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!