Chương 55: Ngoại truyện con đồng ý

Edit: Mưa

———

Đám cưới của Tạ Vãn Tinh và Phó Văn Thiện sẽ tổ chức vào ngày 21 tháng 9, vào lúc mùa hè kết thúc.

Lúc đầu, ngoại trừ những người bạn thân thiết thì trong giới không một ai biết bọn họ đang chuẩn bị cho đám cưới cả. Dù sao yêu đương là một chuyện còn kết hôn lại là chuyện khác. Cả hai đều còn trẻ, tương lai xán lạn, không có lý gì lại tự bước vào nấm mồ hôn nhân sớm như thế.

Tạ Vãn Tinh và Phó Văn Thiện cũng không cố tình nhắc đến. Hai người họ có cùng ý kiến trong chuyện này. Kết hôn là chuyện của riêng họ, chứ không phải là buổi lễ tổ chức cho mọi người xem. Đừng nói là bốn phía đưa tin, ngoại trừ bạn bè thân thích thì căn bản bọn họ sẽ không mời những người khác.

Hai người kín tiếng đi lựa chọn lễ phục kết hôn, rồi lại cẩn thận đi chọn nơi tổ chức đám cưới. Tất cả mọi thứ đều tiến hành đâu vào đấy.

Bọn họ giống như một cặp đôi bình thường, dựa vào nhau trên sô pha dưới ánh hoàng hôn cùng tham khảo hình ảnh. Rồi chọn hoa cho đám cưới thì nên chọn hoa gì. Chọn hoa hồng hay hoa cẩm tú cầu. Chọn lan hồ điệp hay là cẩm chướng?

Nhưng rất nhanh, Phó Văn Thiện nhận ra quá kín tiếng cũng không phải chuyện tốt.

Bởi vì có người có ý xấu muốn đập chậu cướp bông của hắn.

Sự việc xảy ra trong một lần nào đó Tạ Vãn Tinh đi chụp ảnh bìa tạp chí. Phó Văn Thiện có quen biết biên tập, nghe tin Tạ Vãn Tinh đã kết thúc công việc thì tiện đường đi đón anh tan làm.

Nhưng lúc hắn đi vào phòng trang điểm lại phát hiện cửa không đóng kín, bên trên có treo tấm thẻ xin đừng làm phiền. Bên ngoài tỏ vẻ là đã đóng cửa nhưng thật ra chỉ đẩy nhẹ một cái là cửa sẽ mở ra. Thế nên lúc hắn mở cửa ra, người bên trong cũng không nhận ra là cửa đã bị mở.

Trong phòng trang điểm không chỉ có một mình Tạ Vãn Tinh, mà còn có một người đàn ông cao to trẻ tuổi đẹp trai khác. Cậu ta đứng bên cạnh Tạ Vãn Tinh, chỉ nhìn vẻ ngoài thì rấy có cảm giác kiểu chó con vừa ngoan vừa hoang dã đang hot hiện nay.

Phó Văn Thiện vừa định bước vào thì nghe thấy cậu ta có hơi nghẹn ngào nói...

"Thầy Tạ, em thích anh nhiều hơn bất cứ ai. Rõ ràng em quen anh sớm hơn Phó Văn Thiện nhiều, em cũng không cần tiền và địa vị của anh. Em chỉ thích anh thật lòng mà, vì sao anh không cho em một cơ hội vậy? Không phải em muốn chia rẽ hai người, nhưng Phó Văn Thiện hắn... hắn phong lưu quen thói, căn bản sẽ không biết trân trọng anh đâu. Còn em chỉ biết thích một mình anh thôi."

Phó Văn Thiện đen mặt, mới chỉ nửa ngày không gặp, sao lại có người muốn đập chậu cướp hoa của hắn rồi?

Hơn nữa bây giờ tình địch còn không biết xấu hổ hơn hắn nữa, cái nồi gì cũng dám đội lên đầu hắn. Cậu chui gầm giường hay gì mà biết tôi phong lưu quen thói vậy?!

Tạ Vãn Tinh không nhận ra ngoài cửa xuất hiện thêm một người, anh suýt chút là bật cười ra tiếng. Thầm nghĩ đúng là oan muốn chết, ngay cả nụ hôn đầu tiên của Phó Văn Thiện cũng là của anh, trong sạch đến không thể trong sạch hơn nữa.

Nhưng anh cười xong lại thấy hơi khó giải quyết, trong lòng thầm thở dài.

Người trẻ tuổi trước mặt tên Lận Tây, là một nghệ sĩ mới hot lên gần đây. Rõ ràng là một chàng thanh niên đẹp trai toả nắng, sự nghiệp cũng đang trong giai đoạn phát triển, trông chỗ nào cũng tốt. Vậy mà cố tình đâm đầu đi yêu thầm anh, một người xem như đã nửa kết hôn rồi.

Trước khi Triệu Cảnh Hoa đã nhắc qua cái tên này với anh, nói đứa nhỏ này quyết tâm muốn ở bên anh, không cần tiền cũng không cần tài nguyên, chỉ vì thích anh mà thôi. Nhưng khi đó anh mới lăn lộn với Phó Văn Thiện xong, người đã từng ăn sơn hào hải vị sao có thể quay đầu nhìn bát cháo trắng được.

Anh còn tưởng rằng tình cảm của mấy đứa nhỏ sẽ không kéo dài, nhưng ai ngờ đã hơn 2 năm rồi mà thằng nhóc Lận Tây này vẫn còn nhớ mãi không quên anh. Hơn nữa càng nói càng quá đáng hơn.

Vành mắt Lận Tây đỏ bừng, một chàng trai cao to trẻ tuổi giờ trông như con cún con bị vứt bỏ, vừa ấm ức vừa bất lực, đôi mắt trông mong nhìn Tạ Vãn Tinh.

Nếu fans cậu ta mà thấy được dáng vẻ này khéo sẽ đau lòng chết mất.

Đáng tiếc trước mặt cậu ta chỉ có một Tạ Vãn Tinh không hiểu phong tình và còn có trái tim sắt đá nữa.

Tạ Vãn Tinh qua loa phát thẻ người tốt: "Cậu là một chàng trai tốt, tôi tin sau này cậu sẽ gặp được người tốt hơn, thích hợp với cậu hơn tôi. Và cũng là người thật lòng thích cậu."

Cực kỳ qua loa, vừa nghe đã thấy rất khuôn mẫu sáo rỗng.

Nhưng Lận Tây cúi đầu nhìn anh, trong đầu lại hiện lên hình ảnh lần đầu tiên cậu ta vào đoàn phim, tay chân vụng về cái gì cũng không làm tốt. Tạ Vãn Tinh đến cho cậu ta chocolate, cổ vũ khen cậu ta diễn không tệ. Anh còn nghiêm túc phân tích kịch bản giúp cậu ta, nụ cười sáng ngời ấm áp, lập tức xua tan nỗi sợ hãi bất an của cậu ta.

"Sẽ không gặp được ai tốt hơn anh đâu." Lận Tây nhẹ giọng nói.

Không phải cậu ta không biết thái độ của Tạ Vãn Tinh, nhưng yêu thầm đều là như vậy, chưa tới phút cuối chưa thôi. Lúc còn trẻ chìm vào một tình yêu say đắm nồng cháy, một hai phải thấy rõ ràng trời trăng mới có thể cam tâm.

Nhưng rất nhanh, cậu ta nghe thấy Tạ Vãn Tinh nói: "Nhưng với tôi mà nói, Phó Văn Thiện chính là người tốt nhất kia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!