Chương 54: Ngoại truyện chốn cũ và cầu hôn 2

Edit: Mưa

———. Có gì hot? Chọt thử tгang ++ TгùmTг𝓾 yện. 𝒗n ++

Ở thôn này không có nhiều người lắm nhưng phong cảnh là khá đẹp, rất có cảm giác nông thôn nhàn nhã trong các bộ phim xưa.

Ngày thứ mười Tạ Vãn Tinh và Phó Văn Thiện đến đây, vừa lúc bắt được lễ hội theo tập quán của nơi đây. Nghe nói là ngày hội lễ Sơn Thần, thế là bọn họ cũng đi tham gia náo nhiệt.

Ở một nơi không có quá nhiều khách du lịch bên ngoài như này, nói là lễ Sơn Thần chứ thật ra cũng chỉ là tìm lý do tổ chức gì vui vẻ một chút.

Lúc Phó Văn Thiện và Tạ Vãn Tinh đi vào quảng trường, chỗ này đã có rất nhiều người. Mấy cái hoạt động liên quan tới Sơn Thần chưa xem được mấy cái, nhưng các quan ăn vặt thì đã trải dài chiếm một góc rộng rồi. Bên cạnh đó còn có quầy bán các loại trang sức, đồ trang trí nhỏ đặc sắc của địa phương. Ví dụ như một loại mặt nạ hồ ly, chỉ có nửa mặt trên nhưng lại vẽ đủ loại đồ án khác nhau. Mặc dù hơi thô sơ nhưng lại có vẻ đẹp sơn dã đặc biệt.

Tạ Vãn Tinh mua một cái đeo lên mặt. Anh mua một cái mặt nạ hồng hồ ly, ở giữa trán có một ngọn lửa màu xanh ngọc. Bên dưới mặt nạ là chiếc cằm xinh xắn và đôi môi mềm mại ửng hồng, Tạ Vãn Tinh bên dưới lớp mặt nạ nở nụ cười với Phó Văn Thiện.

Rõ ràng đầy đường đều là người đeo mặt nạ hồ ly, nhưng Phó Văn Thiện lại cảm thấy bé hồ ly này khác với mọi người, vì đẹp hơn rất nhiều.

Tạ Vãn Tinh đeo rồi quyết định không gỡ xuống, dù sao cũng không ảnh hưởng tới việc anh ăn vặt. Anh mua một ly chè, vừa đi vừa ăn, sẵn tiện phổ cập lịch sử nơi đây cho Phó Văn Thiện nghe.

"Sơn Thần ở đây thật ra là hồ ly. Theo truyền thuyết thì hồ ly đó đã cứu ngọn núi này, bảo vệ suối nguồn trên núi. Thế nên người dân bèn xây dựng cho nó một cái miếu tu, tôn thành Sơn Thần mà cúng tế." Tạ Vãn Tinh cắn một viên thạch hoa hồng, nhân ngọt bên trong tan ra trên đầu lưỡi, lúc anh nói chuyện cũng thoang thoảng mùi hoa hồng.

Anh chỉ chỉ ngọn núi phía sau quảng trường: "Là ngọn núi đó đó. Trước kia miếu được xây trên núi, mấy năm trước mới sửa lại lần nữa rồi dời xuống dưới chân núi. Lúc anh còn nhỏ bà ngoại đã từng dẫn anh lên đó, phía sau miếu đúng là có một con suối nguồn."

"Sơn Thần là nữ hả?" Phó Văn Thiện hỏi.

Tạ Vãn Tinh ăn một miếng, ngẩng đầu lên đã đổi thành hương quế mật: "Em nghĩ nhiều rồi. Là một ông chú trung tuổi, khá là kéo thấp giá trị nhan sắc của hồ ly. Nếu em muốn xem thì đi tới chút nữa là tới miếu Sơn Thần rồi. Nhưng mà nhắc tới miếu Sơn Thần là anh lại nhớ tới lúc chúng ta tham gia , đúng là làm anh sợ muốn chết..."

Sau khi trải qua nguy hiểm ở trường học ma quái kia, anh sợ đến mức suýt chút là thăng thiên luôn rồi. Nếu không phải có Phó Văn Thiện ở đó thì khéo anh đã xỉu luôn ở đó rồi không chừng.

Càng quá đáng hơn chính là vất vả lắm mới ra khỏi đó, mà anh còn nhặt được một cái kẹp không có ai nhận, trực tiếp kéo bầu không khí kh ủng bố lên đến đỉnh.

Mặc dù sau đó anh đã gọi điện thoại xác nhận thử, cái kẹp đó thật ra là của một bé học sinh nữ trên trấn trên để quên lại lúc vào đó thám hiểm... Nhưng trước khi biết được chân tướng, ít nhất cũng gần nửa tháng anh ăn không ngon ngủ không yên đấy.

Phó Văn Thiện cũng nhớ tới, nhưng sóng não của hắn và Tạ Vãn Tinh h0àn toàn không cùng một kênh. Hắn không nhớ bầu không khí kh ủng bố ở trường ma, hắn chỉ nhớ Tạ Vãn Tinh nhút nhát dựa vào hắn, nắm tay hắn không dám thả ra. Rõ ràng sắp khóc tới nơi mà còn cố tình mạnh miệng.

Thật là đáng yêu muốn chết!

Hai người lại đi thêm một đoạn tới phía trước, đường phố đèn đuốc sáng trưng, trong không khí thoang thoảng hương hoa tường vi. Hai người lẫn vào hương vị nhân gian, cũng xem như một chút tình thú khác.

Đi tới trước miếu Sơn Thần, Phó Văn Thiện thấy được bức tượng bên trong miếu. Đúng là một ông chú trung niên, mặt trắng râu dài, có chút tiên phong đạo cốt. Nếu không nói là hồ ly tinh thì chắc chắn mọi người sẽ cho rằng đây là đạo sĩ nào đó.

Phía trước miếu có một cái hồ ước nguyện, ở giữa hồ có một tượng hồ ly bằng đá. Bên dưới pho tượng tất cả đều là tiền xu sáng lấp lánh.

Tạ Vãn Tinh cũng ném một cái vào, chắp tay trước ngực ước nguyện.

"Anh ước gì đó?" Phó Văn Thiện hỏi.

"Không nói cho em biết đâu."

Tạ Vãn Tinh lại lon ton chạy đến quầy hàng bên cạnh chơi rút thăm trúng thưởng. Anh rút được số 6, là một cái nhẫn được bện bằng hoa. Tạ Vãn Tinh cũng không chê, lập tức đeo vào ngón áp út, còn hỏi Phó Văn Thiện đẹp hay không đẹp nữa.

"Đẹp."

Phó Văn Thiện không có nói dối, ngón tay Tạ Vãn Tinh vừa trắng vừa thon dài, đeo bất cứ cái gì cũng đẹp cả, cho dù chỉ là một chiếc nhẫn bện bằng hoa giá rẻ.

Nhưng hắn vuốt v e ngón áp út của Tạ Vãn Tinh một chút, rồi nhớ tới món đồ trong túi mình, phút chốc có hơi do dự.

Ngón tay Tạ Vãn Tinh đã từng đeo rất nhiều châu báu, nhưng lại chưa từng đeo nhẫn cưới lên ngón áp út kia.

Phó Văn Thiện ngẩng đầu, nhìn gương mặt trắng nõn dưới ánh đèn của Tạ Vãn Tinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!