Edit: Mưa
———
Tạ Vãn Tinh chào hỏi từng người một. Nhưng ngoại trừ Lý Tư Hành ra thì anh không quen ai cả, chỉ có thể đợi Phó Văn Thiện giới thiệu.
Phó Văn Thiện bỏ qua Lý Tư Hành, chỉ vào người đàn ông đeo kính không gọng bên cạnh cậu ta: "Đây là Lạc Hạp, bệnh viện tư lần trước đưa anh đến khám bệnh là của nhà nó đó."
Lạc Hạp cười cười với Tạ Vãn Tinh trông vô cùng quân tử lịch sự, không hề nhận ra tâm địa gian xảo ngày thường.
Phó Văn Thiện hiếm lắm mới thấy được dáng vẻ đứng đắn của cậu ta, trong phút chốc còn chưa quen lắm.
"Đây là Yến Duy tổng giám đốc Yến, là người lớn tuổi nhất trong nhóm bọn em."
Yến Duy cực kỳ không hài lòng với lời giới thiệu này, cảm giác như Phó Văn Thiện đang chửi xéo anh ta già vậy. Anh ta hơi xắn tay áo, nói: "Thằng ba Phó, mày muốn ăn đập không?"
Cậu ba Phó không thèm để ý anh ta, chuyển sang giới thiệu người cuối cùng: "Cuối cùng là Nguỵ Du, làm sản xuất game."
Thoạt nhìn Nguỵ Du là người tốt tính nhất trong nhóm người, mặt mày rất dịu dàng. Cậu ta nói với Tạ Vãn Tinh: "Ngài Tạ, đừng trách chúng tôi mạo muội muốn gặp anh. Khó khăn lắm mới thấy Văn Thiện thích một người như vậy nên chúng tôi đều tò mò xem thiên tiên nào mới có thể bắt được nó."
Cậu ta dừng một chút, nói tiếp: "Nhưng hôm nay gặp anh rồi, tôi đã biết Văn Thiện thua không oan."
Nói có một câu mà khen cả hai người. Vừa khen Phó Văn Thiện si tình, vừa khen Tạ Vãn Tinh xuất sắc.
Mặt Tạ Vãn Tinh hơi nóng lên, Phó Văn Thiện ôm vai anh, cười nói: "Tao cũng thấy tao thua không oan chút nào."
Mọi người đã đến đủ, phục vụ cũng dần bưng đồ ăn lên.
Dù sao cũng chỉ là bạn bè gặp mặt nên Phó Văn Thiện cũng không làm màu mè gì, chỉ chọn món mọi người thích ăn. Trên bàn bày đủ thứ món từ món cay Tứ Xuyên, món Quảng Đông, món Thái món Nhật gì đều có đủ. Ở giữa còn để thêm một nồi lẩu thịt dê.
Ăn uống một lúc thì bầu không khí cũng nóng lên, đặc biệt là trên bàn còn có một nổi lẩu bốc hơi trắng. Bên ngoài mưa thu tí tách rơi xuống, bầu không khí vô cùng ấm áp hợp lòng người.
Lúc đầu Tạ Vãn Tinh còn hơi ngại ngùng, nhưng đám Lý Tư Hành rất nhanh bán Phó Văn Thiện sạch sẽ. Cảm đám thay phiên nhau kể mấy chuyện xưa ngu ngốc của Phó Văn Thiện cho Tạ Vãn Tinh nghe.
Lý Tư Hành vừa nhúng thịt, vừa liếng thoắng kể lại chuyện cũ của Phó Văn Thiện: "Anh không biết Phó Văn Thiện tuổi dậy thì ngu bao nhiêu đâu. Hồi đó cô gái ngồi bàn trước nó là hotgirl trường tôi lúc đó, mắt cao hơn đầu nhưng lại đi thích thằng này. Mỗi ngày con gái người ta nhìn nó bằng ánh mắt ám chỉ long lanh lấp lánh, còn rảnh rảnh là tìm nó hỏi bài.
Nhưng anh biết Phó Văn Thiện làm gì không?"
Đương nhiên Tạ Vãn Tinh không biết: "Em ấy làm gì vậy?"
Lạc Hạp cũng nhớ tối chuyện này, cười không ngừng được: "Nó oán giận với chúng tôi, nói cô gái ngồi bàn trước hình như bị bệnh mắt, cứ giật giật hoài. Sau đó mỗi ngày hot girl trường đều tìm nó hỏi chuyện, hỏi tới mức nó thấy phiền nên một tuần sau vội đổi chỗ với lớp phó học tập, bảo hot girl có chuyện gì thì tìm lớp phó học tập mà hỏi, khiến hot girl trường tức tới khóc luôn."
Tạ Vãn Tinh đặt ly nước xuống, quay đầu cười trêu Phó Văn Thiện: "Sao em có thể ngốc đến vậy hả?"
Phó Văn Thiện cũng buồn bực: "Em đâu có biết cô ấy có ý với em, cổ cũng chưa nói mà. Em cũng không phải giun đũa trong bụng cổ! Với cả mỗi ngày cô ấy cứ hỏi em bài tập môn Hoá, em học ngu môn Hoá nhất đấy! Thậm chí em còn nghi cổ cố tình làm khó em kìa."
Mọi người cười phá lên.
Phó Văn Thiện đá bọn họ dưới bàn: "Đồ ăn cũng không chặn được miệng bọn mày, toàn kể lịch sử đen của tao."
Hắn cầm ly rượu lên cụng cụng với bọn họ: "Uống đi, trên lầu có phòng cho khách, buổi tối bọn mày muốn ngủ đâu thì ngủ."
Chỉ có mỗi Tạ Vãn Tinh uống nước ép táo.
Phó Văn Thiện nhúng một miếng thịt cho Tạ Vãn Tinh, chấm nước chấm xong mới bỏ vào chén anh.
Nhóm người đối diện nhìn mà ê răng.
Lạc Hạp chậc chậc vài tiếng: "Nhìn dáng vẻ tinh tế chăm sóc người yêu của cậu chủ nhỏ nhà họ Phó bây giờ, có ai ngờ được trước đó mày là một thằng ngốc không rành chuyện bếp núc đâu chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!