Tạ Vãn Tinh cứng đờ người khi nhìn thấy cô gái ngồi đó, đầu óc rối thành một nùi.
Nhìn dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên như thế thì chắc chắn không phải ăn trộm lẻn vào nhà dân rồi.
Anh nhớ lại thiết lập f*ckboy già đời đến giờ vẫn chưa bị lộ của hắn thì cõi lòng chợt vang tiếng chuông cảnh báo.
Tạ Vãn Tinh tưởng đây là món nợ phong lưu nào đó của hắn, hoặc thảm hơn thì chính là vị hôn thê giấu mặt nào đó.
Đủ loại bài viết máu chó cực hot trên diễn đàn tràn vào đầu anh.
Mà cô gái ngồi trên sô pha nghe được tiếng động cũng ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô mở to như nhìn thấy ma, giơ ngón tay thon dài như ngọc chỉ vào anh: "Anh, anh..."
Anh nửa ngày cũng không nói thêm được một chữ.
Lúc nay Tạ Vãn Tinh mới nhớ ra dáng vẻ của mình bây giờ.
Nói anh quần áo nhếch nhác là còn nhẹ, trên người anh vẫn còn mặc áo sơ mi đồng phục tối qua nhưng đã bị vò tới mức nhăn nheo.
Trên xương quai xanh đều là dấu hôn, nửa người dưới không có mặc quần, và trên bắp đùi mịn màng toàn là dấu cắn.
Anh chỉ khoác đại một chiếc áo ngủ dài màu xanh dương xem như che chắn tạm.
Tạo hình kinh điển cho một đêm phóng túng.
Tạ Vãn Tinh hoảng loạn vội xoay người chạy về phòng ngủ mặc quần.
Chẳng may bên ngoài là vị hôn thê thật thì dáng vẻ anh bây giờ chắc chắn sẽ bị xếp vào loại hình hồ ly tinh.
Kết quả anh vừa mới quay đầu đã đụng vào ngực Phó Văn Thiện vừa ra khỏi phòng ngủ.
Mũi anh đập vào cơ ngực cứng ngắt của hắn khiến anh đau muốn chảy cả nước mắt.
Phó Văn Thiện buồn cười ôm eo anh, nhẹ nhàng hôn l3n chóp mũi anh một cái: "Sao anh bất cẩn thế?"
Tạ Vãn Tinh còn chưa kịp nói gì thì trong phòng khách đã vang lên tiếng hét chói tai.
Tạ Vãn Tinh giật mình, vừa quay đầu lại đã thấy cô gái váy đỏ mang dép lê, cầm túi xách trên sô pha lao tới đập Phó Văn Thiện liên tục.
Cõi lòng Tạ Vãn Tinh càng lạnh hơn, mẹ nó này là hiện trường bắt gian tiêu chuẩn rồi còn gì?
Nhưng một giây sau, anh nghe thấy cô gái vừa đánh Phó Văn Thiện vừa mắng: "Thằng chó Phó Văn Thiện, mày ngủ với nhóc con nhà chị rồi đúng không?!"
"Chị bảo mày giới thiệu nhóc con cho chị làm quen chút, mày mẹ nó hốt nhóc con của chị lên giường luôn à?"
"Bà đập nát cái chân thứ ba của mày!"
Phó Văn Thiện vừa trốn vừa nói: "Phó Văn Nhã em cảnh cáo chị, chị thử đánh em cái nữa coi."
Hai người quần nhau không biết mệt, dáng vẻ cực kỳ thuần thục, vừa nhìn đã biết lúc nhỏ trải qua không ít lần rồi.
Tạ Vãn Tinh ngỡ ngàng ngơ ngác: "..."
Tình hình lúc này đã vượt quá tầm hiểu biết của anh rồi.
Thừa dịp hai người kia đánh nhau túi bụi, Tạ Vãn Tinh cực kỳ vô tâm bỏ lại bạn trai đang bị đánh, vội chạy về phòng mặc quần.
Đợi đến khi anh quay ra, hai người kia đã ngừng đánh nhau.
Hai người ngồi ở hai đầu sô pha, nhìn nhau với ánh mắt đầy sát khí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!