Edit: Mưa
———
Sau khi cắt tóc ngắn xong, Tạ Vãn Tinh nhìn chính mình trong gương một hồi cũng quen.
Sau khi anh ra khỏi tiệm cắt tóc thì đi thẳng về nhà.
Vừa mở cửa đã thấy Phó Văn Thiện ở nhà.
Phó Văn Thiện đưa lưng về phía anh nên không thấy anh đã về.
Hắn đang đứng đắn dạy dỗ một con mèo con: "Phó Vãn Vãn, tao nói lần thứ mấy rồi? Mày có thể quản bàng quang của mày được không? Cháu trai ruột của tao còn chưa dám tè lên người tao đâu, mày thì giỏi rồi."
Bé mèo mập mạp meo một tiếng cực kỳ ấm ức.
"Mày còn cãi nữa hả? Tối nay khỏi ăn đồ hộp đi nhé." Phó Văn Thiện không mềm lòng.
"Đừng có làm nũng, tao không phải mẹ của mày đâu."
Tạ Vãn Tinh nhịn không được bật cười.
Anh biết hôm nay chị gái Phó Văn Thiện ném bé mèo tên Vãn Vãn sang đây.
Nhìn hiện trường thì chắc là bé mèo gây hoạ rồi nên Phó Văn Thiện đang dạy dỗ nó.
Phó Văn Thiện nghe tiếng động quay lại, đập vào mắt là Tạ Vãn Tinh mới cắt tóc ngắn.
Anh đứng cạnh bồn cây xanh, mặc một chiếc sơ mi màu trắng và quần jean.
Bên dưới mái tóc ngắn là cần cổ thon dài trắng trẻo, trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay màu đen.
So với vẻ đẹp trai lạnh lùng thường ngày thì có thêm một chút dịu dàng vô hại.
Nhìn anh như trẻ đi vài tuổi, biến thành đàn anh học hành xuất sắc được các nữ sinh yêu thầm ở trường cấp ba.
"Sao vậy? Xấu lắm hả?" Tạ Vãn Tinh hơi bối rối vuốt mái tóc ngắn của mình.
"Anh thấy cũng được mà."
"Đẹp lắm." Phó Văn Thiện không thèm dạy dỗ con mèo Garfield không quản lý được bàng quang này nữa, vội đi qua ôm Tạ Vãn Tinh nhìn chằm chằm vào anh, nở nụ cười.
"Anh cắt tóc ngắn xong nhìn như nhỏ hơn em mấy tuổi ấy."
Tạ Vãn Tinh cười: "Làm gì dữ vậy."
Lúc bọn họ đang nói chuyện, bé mèo Garfield béo mập cũng chạy lại đây.
Nó không cọ Phó Văn Thiện mà lại đi vòng vòng cọ vào cẳng chân Tạ Vãn Tinh, cực kỳ nịnh nọt.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy bé mèo tên "Vãn Vãn" này bên ngoài, bèn vươn tay ôm nó lên: "Em mới dạy dỗ nó gì đó?" Tạ Vãn Tinh vừa vuốt mèo vừa hỏi.
Phó Văn Thiện hừ lạnh một tiếng: "Lúc nãy ở công ty nó tè đầy người em, hại em bị vây xem cả một đường."
Tạ Vãn Tinh mới tưởng tượng tới cảnh đó một cái đã bật cười.
Nhưng Tạ Vãn Tinh lại rất thích bé mèo này, sau khi ăn cơm chiều xong vẫn luôn chơi với bé mèo, hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có một người tên Phó Văn Thiện.
Phó Văn Thiện đổi kênh TV liên tục, sau đó phát hiện Tạ Vãn Tinh không nhìn hắn một lần nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!