Phó Văn Thiện nhìn ra chút vấn đề từ sự im lặng kỳ lạ của Tạ Vãn Tinh.
Hắn lập tức quay sang, nắm vai Tạ Vãn Tinh xoay người anh về phía mình, híp mắt hỏi: "Lúc đóng phim anh chưa thích em nhỉ?"
Tạ Vãn Tinh nhìn lên trần nhà, im lặng gật đầu.
"Vậy anh thích em từ lúc nào?"
Tạ Vãn Tinh hơi xấu hổ khi phải nói rằng anh uống trúng dấm cũ nên mới nhận ra.
Ở nhà xem video của Phó Văn Thiện và Diêu Nhận hết lần này tới lần khác, suýt chút là tức tới khóc luôn rồi.
Phó Văn Thiện lại rất muốn biết.
Hắn gãi nhẹ lòng bàn tay anh, thúc giục: "Anh nói nhanh đi nào."
Tạ Vãn Tinh chỉ có thể nói: "Là lần anh bị viêm dạ dày cấp đó, em ở lại bệnh viện chăm sóc anh, anh mới cảm thấy anh thích em."
Lần này cũng không phải anh nói dối, bởi vì hôm đó anh thật sự rung động.
Kết quả trái tim đập nhanh chưa kịp ngừng thì Diêu Nhận đã gọi tới rồi, khiến tâm tình thiếu nam của anh đông cứng ngắt.
Nghĩ đến đây, Tạ Vãn Tinh bĩu môi: "Kết quả anh mới vừa thích em, em lại dính ngay quả scandal với đồng đội cũ, làm anh tức muốn chết."
Phó Văn Thiện mỉm cười, biết được Tạ Vãn Tinh từng ghen vì hắn, mặc dù hắn không nói gì nhưng thật ra lại đang sướng muốn điên.
Phó Văn Thiện nhẹ nhàng nhéo vành tai mềm mại của anh: "Nhưng em chưa từng thích cậu ta.
Em không giống anh đâu, được người ta cứu một lần thì thích thầm người ta luôn."
Phó Văn Thiện dừng một chút, thấp giọng nói: "Nhiều năm như vậy em chỉ thích một người thôi."
Hắn lớn như vậy, lúc còn đi học đã nhận thư tình đến rụng cả tay.
Cộng thêm gương mặt điển trai lãng tử này, nên người khác đều cho rằng hắn có một đống bạn gái, là một tay chơi già đời đi qua cả vạn bụi hoa.
Nhưng hắn thấy bản thân lại giống như chú cá voi ẩn mình dưới biển sâu, chậm rãi lang thang trong bóng tối.
Có rất nhiều người muốn đến gần hắn, nhưng hắn cứ cảm thấy sai sai chỗ nào đó.
Giống như một bài hát vẫn luôn bị sai vài nhịp vậy.
Nhưng bây giờ hắn đã gặp được rồi...
Tạ Vãn Tinh cũng bật cười, nếu nói anh không hề ghen với quá khứ của Phó Văn Thiện là giả.
Hiện tại anh chỉ hận không thể độc chiếm toàn bộ Phó Văn Thiện, thậm chí dù chỉ là một sợi tóc của hắn.
Người khác nhìn hắn thêm một lần thôi cũng không được.
Nhưng bây giờ Phó Văn Thiện lại nói rằng hắn chưa từng thích ai khác, chỉ thích một người duy nhất.
Nói cách khác những chuyện trước đây chỉ như mây khói, chỉ mỗi anh là đặc biệt nhất.
Như thế này là đủ rồi.....
Hai người ngủ lại một đêm ở vườn Văn Quý, sáng hôm sau ăn sáng ở Biển Sao xong rồi mới trở về.
Lúc ăn cơm, Phó Văn Thiện nhịn không được, hắn nắm tay Tạ Vãn Tinh rồi chụp ảnh hai người đan mười ngón tay vào nhau, gửi vào trong nhóm bạn nối khố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!