Phó Văn Thiện dành mấy phút để giải thích đầu đuôi mọi chuyện với đám bạn nối khố, rằng vì sao hắn đột nhiên muốn tỏ tình với Tạ Vãn Tinh.
"Nếu mà đợi anh ấy tự hiểu ra thì khéo tao phải đợi tới kiếp sau mất.
Tao nhìn ra rồi, trong đầu anh ấy căn bản không có dây thần kinh yêu đương." Phó Văn Thiện cầm chai bia, ngồi dựa vào lưng ghế sô pha.
"Nhưng có lẽ anh ấy cũng có chút cảm giác với tao nhỉ? Dù sao mối quan hệ này sớm muộn cũng phải phá vỡ, không bằng bây giờ tao cứ tỏ tình luôn cho xong."
Nhóm bạn nối khố nở nụ cười hài lòng, trẻ nhỏ dễ dạy.
Cải trắng đương nhiên phải ủi sớm, đỡ phải đêm dài lắm mộng.
"Vậy mày định tỏ tình như thế nào?" Lý Tư Hành vừa cắn hạt dưa vừa hỏi.
"Muốn anh em chuẩn bị gì giúp mày không?"
Phó Văn Thiện suy nghĩ nghiêm túc: "Bọn mày nói xem tao có nên đưa anh ấy lên hòn đảo tư nhân kia rồi tỏ tình không? Vậy thì nếu anh ấy muốn từ chối tao, nhưng nhận ra không chạy được thì chỉ có thể đồng ý tao mà thôi."
Quà sinh nhật năm 18 tuổi của hắn là một hòn đảo nhỏ, phong cảnh rất đẹp, tính riêng tư cũng tốt.
Trên đảo ngoài biệt thự nghỉ dưỡng thì vẫn có đầy đủ các tiện nghi khác, cho dù có sống vài tháng cũng không thành vấn đề.
Có thể nói đó là nơi ngăn cách với thế giới tốt nhất.
Lý Tư Hành vỗ tay khen ngợi: "Lão Phó, mày nham hiểm quá, nhưng tao thích!"
Phó Văn Thiện khiêm tốn cười: "Quá khen."
Hai người câu kết làm việc xấu, đều đồng lòng cảm thấy đó là ý kiến hay.
Thậm chí còn bắt đầu nghiêm túc bàn bạc xem nên làm sao để lừa Tạ Vãn Tinh lên đảo.
Bạn nối khố D vẫn luôn im lặng, cuối cùng nhịn không được nói: "Xin lỗi nhưng tao phải nhắc nhở một chút, giam cầm trái phép là phạm pháp!"
Bạn nối khố D tên Yến Duy, là người lớn tuổi nhất trong số họ.
Anh ta mới vừa mở họp ở công ty xong đã bị Phó Văn Thiện kéo qua đây,
Phó Văn Thiện và Lý Tư Hành cùng nhìn anh ta: "Vậy mày thấy chỗ nào được?"
Yến Duy thong thả nói: "Đi Biển Sao đi.
Chúng ta từng tụ tập ở đó rồi, đó cũng là chỗ tốt để tỏ tình đấy.
Dân cư thưa thớt, lại còn là tài sản tư nhân của lão Phó.
Mày trang trí lãng mạn một chút, đến lúc đó đóng cửa lại, bên trong chỉ còn mỗi 2 người bọn mày, có tỏ tình thất bại cũng không sợ mất mặt.
Phó Văn Thiện không vui: "Mày mới tỏ tình thất bại ấy."
Nhưng "Biển Sao" đúng là một lựa chọn không tệ.
Lúc Phó Văn Thiện được 16 tuổi, anh trai hắn đã đưa cho hắn một câu lạc bộ tư nhân tên "Vườn Văn Quý".
Đó là một toà nhà cực lớn nằm ở ngoại ô, bên ngoài mỗi phòng là một đình viện, mỗi đình viện đều có phong cảnh khác nhau.
Nơi này chỉ nhận một ít khách mỗi ngày, và phải hẹn trước mới được.
"Biển Sao" chính là đình viện chuyên dùng của Phó Văn Thiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!