Chương 33: Lập Kế Hoạch

Mì Ý Phó Văn Thiện làm rất ngon, nhưng Tạ Vãn Tinh chỉ ăn một nửa rồi không ăn vô nữa.

Trong lòng anh khó chịu muốn chết nhưng không thể tìm được chỗ trút ra.

Bởi vì Phó Văn Thiện không làm sai gì cả.

Bọn họ chỉ là bạn tình, mà Phó Văn Thiện một không ngoại tình, hai không mờ ám với người khác.

Ngay cả Diêu Nhận này cũng là chuyện cũ mấy năm trước còn sót lại.

Đúng là bạn tình gương mẫu, căn bản không có lỗi gì cả.

Chỉ là do tâm trạng anh có vấn đề mà thôi.

Phó Văn Thiện cũng nhận ra Tạ Vãn Tinh ăn không nhiều: "Sao vậy? Không hợp khẩu vị anh à?"

Tạ Vãn Tinh nói, "Không phải, tại tôi không thấy thèm ăn lắm thôi."

"Vậy anh muốn ăn gì? Cần tôi đặt cơm giúp anh không?" Phó Văn Thiện không nghĩ nhiều.

Tạ Vãn Tinh lắc đầu: "Bây giờ tôi không muốn ăn cơm."

Anh cắn môi dưới, cố nén cảm giác xấu hổ: "Tôi muốn ăn cậu."

Đây là lời trắng trợn nhất mà Tạ Vãn Tinh từng nói trong đời.

Vừa nói xong, anh đã hận không thể tìm đại cái lỗ nào đó chui xuống ngay lập tức.

Đã vậy còn phải giả vờ bình tĩnh, chỉ có vành tai ửng đỏ để lộ nỗi lo lắng trong lòng anh mà thôi.

Đúng là anh muốn làm tình với Phó Văn Thiện, nhưng cũng không phải vì dục vọng.

Mà bởi vì hiện tại anh cực kỳ muốn Phó Văn Thiện ôm anh, hôn anh, mượn điều này để xoa dịu cảm giác lo được lo mất trong lòng mình.

Ít nhất khi ôm anh, Phó Văn Thiện hoàn toàn thuộc về anh, không một ai có thể cướp hắn đi được.

Anh không thể can thiệp vào quá khứ của Phó Văn Thiện.

Nhưng ít nhất, một phần của Phó Văn Thiện hiện tại vẫn thuộc về anh.

Tạ Vãn Tinh cảm thấy bản thân hơi thiếu tự trọng, cực kỳ giống nam phụ ác độc dù không chiếm được trái tim nam chính thì cũng phải chiếm được thân xác của hắn như trong tiểu thuyết.

Cho nên anh rất sợ Phó Văn Thiện sẽ nhận ra tâm tư của mình, vậy thì quá chật vật, cũng quá đáng thương.

Anh cố ý giả vờ bình tĩnh, nâng chân lên dùng mắt cá chân cọ xát trên cẳng chân của Phó Văn Thiện, tỏ vẻ quyến rũ trêu chọc hắn: "Hôm qua cậu nói sẽ đến nhưng cuối cùng lại không đến."

Phó Văn Thiện ngơ ngác trong một giây.

Hắn nhìn Tạ Vãn Tinh với vẻ mặt một lời khó nói hết.

Nếu như bình thường, Tạ Vãn Tinh nói vậy với hắn thì hắn có thể sung sướng tới mức bay lên ngay lập tức.

Nhưng tối qua hắn cứ lăn qua lộn lại suy nghĩ, không biết Tạ Vãn Tinh có chút ghen tuông nào với tai tiếng này của hắn không? Nếu anh ghen thì hắn nên giải thích đây chỉ là chiêu trò lăng xê với anh thế nào? Giữa hắn và Diêu Nhận, đừng nói là tình cũ, ngay cả chút mờ ám cũng không hề có.

Nếu tiến triển suôn sẻ thì có phải hắn nên thuận nước đẩy thuyền, tỏ tình luôn không...

Nhưng giờ xem ra chỉ là hắn tự mình đa tình mà thôi.

Tạ Vãn Tinh không những không thèm quan tâm, mà còn xem hắn như dương v*t giả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!