Chương 28: Diêu Nhận

Tạ Vãn Tinh vừa vào nhà vệ sinh đã nhào đến bồn rửa tay nôn ra.

Vốn dạ dày anh không tốt lắm, mặc dù không mắc bệnh gì nhưng nếu ăn đồ sống, đồ nguội hay đồ dầu mỡ thì sẽ thấy buồn nôn.

Trước kia đa phần là nhịn một chút, chịu đựng một chút là tốt rồi.

Nhưng hôm nay anh đứng cạnh bồn rửa tay, nôn đến cuối cùng chỉ toàn là nước chua.

Dạ dày không những không tốt hơn mà đau đến mức như có dao đâm vào vậy.

Hai tay anh bám chặt vào bồn rửa, chân nhũn ra sắp đứng không nổi.

Tạ Vãn Tinh đang suy nghĩ có nên gọi trợ lý đến đón anh hay không? Nhưng điện thoại anh còn trong phòng riêng, bây giờ anh đau đến đứng không nổi, nếu quay về lấy thì có thể sẽ nôn trên hành lang mất.

Nếu bị người khác chụp được, thậm chí còn đăng lên mạng thì...

Tạ Vãn Tinh nghĩ vậy, cảm thấy thà anh đau chết ở đây luôn cho rồi.

Nhưng anh vẫn chưa nghĩ xong rốt cuộc là mặt mũi quan trọng hay cơ thể quan trọng thì cửa nhà vệ sinh bị ai đó mở ra.

Tạ Vãn Tinh chưa kịp nhìn rõ là ai vào thì người nọ đã đi tới phía sau anh, ôm anh vào lòng.

"Sao anh lại nôn dữ vậy?"

Lúc nãy Phó Văn Thiện cũng nhận ra sắc mặt Tạ Vãn Tinh không tốt, thấy anh đi vệ sinh lâu như vậy chưa về nên hắn lo lắng tới xem thử một chút.

Không ngờ lại nhặt được một chú mèo bệnh thật.

Hắn không chê anh mới nôn xong, để anh dựa vào người mình rồi cầm khăn giấy lau khoé miệng giúp anh.

Tạ Vãn Tinh ốm yếu ngã vào lòng Phó Văn Thiện, anh vừa định nói chuyện thì bụng lại quặn đau lên.

Cổ họng đau xót đến nỗi không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể nắm chặt tay áo Phó Văn Thiện.

Phó Văn Thiện thấy vậy thì không hỏi nhiều nữa, trực tiếp ôm Tạ Vãn Tinh lên nói thẳng: "Tôi đưa anh đi bệnh viện."

Tạ Vãn Tinh mở to mắt, khó tin nhìn Phó Văn Thiện: "Cậu điên rồi hả? Cậu cứ vậy ôm tôi ra ngoài? Muốn ngày mai cùng nhau lên hotsearch hay gì?"

Anh vẫn chưa sẵn sàng comeout trước mặt cả nước đâu.

Phó Văn Thiện không quan tâm.

Hôm nay Tạ Vãn Tinh mặc một chiếc hoodie có mũ, hắn giúp anh đội mũ lên, rồi xoay mặt anh úp vào vai hắn, nói: "Không chụp được anh đâu, yên tâm đi.

Cho dù bị chụp thật thì tôi cũng sẽ không để ảnh bị lọt ra ngoài đâu."

Hắn nói xong thì bế Tạ Vãn Tinh ra ngoài, còn nhắc nhở anh: "Ôm chặt tôi đi."

Tạ Vãn Tinh: "..."

Anh không biết nên nói gì, đều là cậu ấm như nhau mà sao cậu lại kiêu ngạo vậy chứ?

Nhưng với dáng vẻ ốm yếu bây giờ thì anh cũng không phản kháng nổi.

Thế là dứt khoát vùi đầu vào lồng ngực Phó Văn Thiện, nhìn từ sau chỉ có thể thấy mỗi đôi chân thon dài của anh mà thôi.

Lúc ra tới cửa nhà hàng, cuối cùng Tạ Vãn Tinh cũng nhớ ra anh còn quên cái gì.

Anh vội kéo Phó Văn Thiện một cái: "Điện thoại của tôi vẫn còn trong phòng đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!