Liên tiếp mấy hôm, Phó Văn Thiện vẫn luôn ở trong phòng Tạ Vãn Tinh, chưa về phòng mình lần nào.
Cũng may trong đoàn phim có danh nghĩa Lý Tư Hành che mắt, tầng 12 cũng ít người ở nên vẫn chưa có ai phát hiện.
Hắn ở thành điện ảnh không có việc gì làm, ngày đầu tiên còn ra ngoài đi dạo, nhưng ở đây cũng không có gì để chơi.
Thế là cứ rảnh rỗi, Phó Văn Thiện lại đi ké xe Lý Tư Hành đến đoàn phim xem mọi người đóng phim.
Đến nỗi những người trong đoàn phim còn đùa với hắn rằng: "Thầy Phó, có phải thầy sắp tiến quân vào sự nghiệp diễn xuất nên tới quan sát trước không?"
Người nói câu này là một nữ phụ trong đoàn phim.
Hai ngày đầu, cô vừa nhìn đã cảm thấy tính tình Phó Văn Thiện khó chịu nên vội tránh còn không kịp.
Nhưng hôm qua, cô suýt chút đã bị đạo cụ đập trúng trên phim trường, là Phó Văn Thiện chắn giúp cô.
Động tác tựa như nam chính anh hùng cứu mỹ nhân, ngay lập tức khiến tam quan của cô bỏ chạy theo ngũ quan mất.
Hôm nay cô lại tranh thủ lúc rảnh rỗi đi tìm Phó Văn Thiện trò chuyện.
Có vài người trong đoàn phim nhìn ra cô có ý với Phó Văn Thiện, nở nụ cười mờ ám nhìn họ.
Chỉ có Phó Văn Thiện không nhận ra, hắn vẫn đang nhìn Tạ Vãn Tinh đóng phim chăm chú.
Hôm nay anh mặc một bộ trường bào màu xanh lá trúc, trông ấm áp hơn cả người toàn đồ đen rất nhiều.
Nhìn thoáng qua không hề giống thống lĩnh đặc sứ tay dính đầy máu mà giống thư sinh đẹp trai văn nhã hơn.
Hiện tại đang quay cảnh Tạ Vãn Tinh đến cửa hàng son phấn của nữ chính để mua đồ.
Mua đồ là giả, muốn ở bên cạnh người yêu thêm một chút mới là thật.
Trải qua mấy ngày quan sát ở phim trường, Phó Văn Thiện từ lúc đầu muốn đập Lý Tư Hành đến trở nên bình tĩnh thản nhiên nhìn Tạ Vãn Tinh và nữ chính ôm nhau tâm tình.
Điều duy nhất có thể an ủi hắn là đây là phim cổ trang, nhân vật của Tạ Vãn Tinh lại là người ngoài lạnh trong nóng, thế nên đến hiện tại vẫn chưa có cảnh nam chính hôn nữ chính nào.
Sau khi ngắm đủ hoá trang của Tạ Vãn Tinh hôm nay xong, hắn mới nhận ra có người đang nói chuyện với mình: "Ngại quá, vừa rồi tôi hơi mất tập trung.
Cô nói gì vậy?"
Cô gái kia lặp lại một lần nữa.
"Không có ý định đó." Phó Văn Thiện phủ nhận.
"Chỉ là nhìn mọi người đóng phim rất thú vị, nhưng bản thân tôi không thích diễn xuất."
Cô gái kia lại nói thêm vài câu, thấy Phó Văn Thiện không có hứng thú trò chuyện thì cũng biết điều không nói gì nữa, bắt đầu quay qua tám chuyện với trợ lý của mình.
Lý Tư Hành nghiêm túc quan sát một lúc lâu, thấy Phó Văn Thiện nói chưa được 3 câu với người ta là lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào giữa phim trường, thậm chí còn chuyên nghiệp hơn cả biên kịch là cậu ta nữa.
Rốt cuộc Lý Tư Hành nhịn không được, chọt chọt cánh tay hắn, hỏi: "Lão Phó, phim có hay không?"
Phó Văn Thiện không thèm quay đầu lại: "Dở muốn chết, mày viết toàn mấy cái thứ lung ta lung tung gì không."
Khoé miệng Lý Tư Hành giật giật: "Vậy mày nhìn chăm chú vậy làm gì?"
Phó Văn Thiện nhìn cậu ta như nhìn thằng ngu: "Trong phim trường, ngoại trừ chơi điện thoại và xem người ta đóng phim thì mày làm được gì khác nữa à?"
Lý Tư Hành âm thầm trợn trắng mắt, cảm thấy tên gay Phó Văn Thiện này còn thẳng hơn cả trai thẳng là cậu ta nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!