Phó Văn Thiện nhận ra Tạ Vãn Tinh cũng rất thú vị.
Rõ ràng lúc ở riêng thì kiêu ngạo độc đoán, nhưng vừa bước ra khỏi phòng gác mái là anh đã trở thành diễn viên Tạ Vãn Tinh phong tư xuất chúng.
Khi cười tươi thì mang theo chút quyến rũ hấp dẫn, nhưng tính tình lại rất hoà đồng thân thiện.
Hoàn toàn nhìn không ra dáng vẻ muốn đập chết hắn trên phòng gác mái một tiếng trước.
Ngoài Ngô Nhiên ra thì Chu Anh thích bám anh nhất.
Tiêu Gia và Viên Hi Nhi cũng thích ngồi chung với anh.
Mặc dù Phó Văn Thiện nhìn sao cũng thấy bọn họ giống như nhóm chị em đang tám chuyện hơn.....
Phó Văn Thiện vừa pha cà phê cho vị khách ngồi bên cửa sổ, vừa nhìn Tạ Vãn Tinh dịu dàng đồng ý chụp hình với mấy cô gái nhỏ.
Ánh mắt anh vô cùng chân thành, còn rất lịch thiệp hôn lên mu bàn tay của các cô ấy, dỗ mấy cô gái nhỏ sung sướng đến la hét không ngừng.
Người không phải fan anh cũng muốn trở thành fan của anh luôn.
Làm fans của anh rồi...! có lẽ cả đời cũng không thoát được đâu.
Nhiệm vụ của ngày quay cuối cùng hôm nay là làm công ở quán cà phê.
120 tệ tiền sinh hoạt phí hôm qua cũng đã khá đủ.
Vốn nhóm khách mời bàn bạc với nhau, cùng lắm thì ngày cuối bọn họ ăn cải trắng nước suông là được rồi.
Nhưng tổ chương trình không cho, kiên quyết lái xe 2 tiếng chở bọn họ vào nội thành chỉ vì bắt bọn họ đi làm công.
Chẳng qua nhiệm vụ này cũng không khó mấy.
Đặc biệt là trước kia Tạ Vãn Tinh đã từng quay một bộ phim truyền hình, diễn vai ông chủ tiệm cà phê.
Anh lập tức thể hiện tay nghề ngay tại chỗ cho mọi người xem.
Trong lúc mọi người vỗ tay ầm ĩ thì Phó Văn Thiện lại dựa vào quầy bar, thưởng thức vòng eo thon gọn của anh trong bộ đồng phục pha chế.
Quần áo của bọn họ là tổ chương trình đặt may.
Áo trắng quần đen, cắt may tỉ mỉ, rất tôn dáng người.
Có lẽ cuối cùng tổ chương trình cũng nhớ ra họ đã mời một đống nghệ sĩ có giá trị nhan sắc cao, đã đến lúc lợi dụng nhan sắc của họ kéo ratings rồi.
Cả một ngày mà Phó Văn Thiện vẫn không tìm được cơ hội ở riêng với Tạ Vãn Tinh lần nào.
Có lẽ Tạ Vãn Tinh cố ý tránh né hắn, vẫn luôn kéo Chu Anh đi chung với mình.
Mãi đến khi tan làm, mọi người ăn bữa tối cuối cùng xong thì Phó Văn Thiện mới chặn được Tạ Vãn Tinh ở căn phòng gác mái.
"Cậu muốn gì
Tạ Vãn Tinh đang sắp xếp đồ đạc, ngày mai là bọn họ có thể ai về nhà nấy rồi.
Phó Văn Thiện không đi dọn dẹp hành lý mà cứ đứng chắn trước mặt anh, anh muốn giả vờ không thấy cũng không được.
Phó Văn Thiện cũng không biết hắn muốn làm gì.
Nghiêm túc mà nói thì hắn và Tạ Vãn Tinh chỉ được tính là người quen mà thôi, đã vậy còn là người quen không ưa nhau cho lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!