Chương 12: Rượu Hại Người

Mọi người lăn lộn cả đêm ở trường ma, mãi đến hơn 5 giờ sáng mới về tới biệt thự.

Tổ chương trình cũng không làm khó nữa, thả cho bọn họ đi ngủ.

Đến cuối cùng bọn họ cũng không tìm ra ai đã đặt chiếc kẹp ở đó.

Cô gái phụ trách đạo cụ cũng chưa từng thấy nên mọi người đành nén sự khó hiểu quay về biệt thự.

Tất cả mọi người đều rất mệt, sau khi cố gắng tắm rửa xong thì cả biệt thự dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn ánh mắt trời lặng lẽ chiếu sáng khắp phòng khách mà thôi.

Trước khi Tạ Vãn Tinh ngủ, anh vẫn đang suy nghĩ muốn nói lời cảm ơn với Phó Văn Thiện.

Nói sao thì nếu không có hắn trong nhiệm vụ ở trường ma lần này khéo đợi tới sáng anh vẫn còn ở lầu 1 không đi lên nỗi mất.

Không chừng còn được khiêng ra bằng cáng cứu thương nữa đấy.

Nhưng lúc anh nằm xuống giường thì không chịu nỗi nữa, thế nên đợi Phó Văn Thiện tắm ra xong thì chỉ thấy được một con nhộng quấn chăn ngủ rất say mà thôi.....

Tạ Vãn Tinh ngủ thẳng tới 12 giờ trưa mới tỉnh.

Bởi vì ánh nắng bên ngoài chiếu vào quá gay gắt nên anh mới giật mình tỉnh dậy.

Nửa giường bên kia lạnh lẽo, không có ai nằm đó.

Gối đầu và chăn cũng đã được xếp gọn gàng ngay ngắn.

Tạ Vãn Tinh vừa đánh răng vừa nghĩ, phong cách nghiêm khắc khuôn khổ này của Phó Văn Thiện không hề giống ca sĩ chút nào, cứ thấy giống quân nhân hơn.

Anh xỏ dép lê đi xuống, hầu như mọi người đều đã dậy hết rồi, camera man cũng đã vào vị trí.

Nhưng bầu không khí trong phòng khách lại rất ảm đạm, không có chút vui vẻ nào.

"Mọi người sao thế?" Tạ Vãn Tinh vừa hỏi vừa tìm sô pha ngồi xuống.

Anh thấy trên bàn ăn có đồ ăn, định vươn tay ra lấy nhưng vẫn hơi cảnh giác.

"Phải làm nhiệm vụ mới được ăn sáng hả?"

"Không phải, bữa sáng hôm nay miễn phí ạ.

Nhưng đây cũng là bữa ăn miễn phí cuối cùng của chúng ta, mọi thứ sau này đều phải lấy tiền đổi, từ đồ ăn đến đồ dùng.

À..

dùng 20 tệ mà tổ chương trình đã phát cho chúng ta ấy anh." Tiêu Gia nở nụ cười rầu rĩ giải thích cho anh.

Tạ Vãn Tinh lập tức lấy một cái trứng luộc và xúc xích nướng trên bàn.

Sau khi anh nghe Tiêu Gia nói xong, phản ứng đầu tiên không phải là lo lắng cho cuộc sống hai ngày tới của mình, mà là lướt qua Tiêu Gia rồi lướt qua Chu Anh, nhìn thẳng vào Phó Văn Thiện đang ngồi trên sô pha đơn.

Phó Văn Thiện thấy anh nhìn qua, sắc mặt cũng hơi bất đắc dĩ: "Xin lỗi, anh có thể trả lại bao lì xì đó cho tôi không?"

Có lẽ chính hắn cũng không ngờ đồ mình mới tặng chưa đến một ngày lại phải mặt dày đòi về.

Bởi vậy dù trên mắt hắn không có biểu cảm gì nhưng vẫn cảm thấy hắn đang xấu hổ.

Tạ Vãn Tinh nhịn không được cong khoé miệng.

Vừa lúc anh có mang hai bao lì xì kia theo, anh rút một cái ra nhờ Chu Anh với Tiêu Gia truyền qua cho hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!