Chương 11: Thuận Lời Qua Màn

Edit: Mưa

———

Mặc dù nói là nhiệm vụ cuối cùng nhưng tổ chương trình vẫn không có lương tâm như cũ.

Không hề cho một chút gợi ý nào.

Sáu người bàn bạc một hồi thì xác định chỉ còn cách sử dụng phương pháp truyền thống nhất là...! lật tung tất cả lên và tìm thôi.

Bây giờ đã là 04:08 sáng, chưa đầy một tiếng nữa là trời sẽ sáng và thời gian làm nhiệm vụ cũng sẽ kết thúc.

Nhưng cũng may phòng họp này không quá lớn, sáu người tìm cùng nhau ít nhiều gì vẫn có hy vọng.

Tạ Vãn Tinh vừa tìm vừa phàn nàn bug của tổ chương trình: "Chả hiểu nỗi! Lạc Tiểu Hạnh là học sinh, sao lại giấu thư để lại cho người yêu trong phòng họp làm gì? Cổ không sợ bị hiệu trưởng tìm thấy rồi phạt mình à?"

Vài tiếng cười ngắt quãng vang lên trong phòng họp, mọi người sôi nổi tỏ vẻ đồng tình.

May thay, chưa đến nửa tiếng sau bọn họ đã tìm được manh mối.

Bức thư bí ẩn được giấu ở mặt sau bức tranh trong phòng họp.

Phòng họp này trang trí rất đơn giản, nhưng trên tường lại treo một bức tranh thuỷ mặc cực lớn.

Lúc đầu Tạ Vãn Tinh không để ý lắm, nhưng sau khi đi qua đi lại vài lần thì anh lại trầm ngâm nhìn chằm chằm bức tranh.

Anh tiện tay kéo Phó Văn Thiện bên cạnh, hỏi hắn: "Bức tranh này vẽ hoa hạnh đúng không nhỉ?"

Phó Văn Thiện cũng đứng lại, sau khi quan sát trong chốc lát thì trả lời Tạ Vãn Tinh: "Đúng là hoa hạnh.

Hoa hạnh trong mưa xuân."

Hoa hạnh, Lạc Tiểu Hạnh.

Hai người nhìn nhau, cực kỳ ăn ý gỡ bức tranh lồ ng kính này xuống.

Bức tranh nặng hơn anh nghĩ, Tạ Vãn Tinh thấy hơi cố sức khi phải đỡ phía dưới.

Nhưng rất nhanh phần lớn sức nặng của bức tranh đều được Phó Văn Thiện đỡ đi rồi.

Quả nhiên mặt sau của bức tranh lồ ng kính này có một cái ngăn nhỏ rỗng.

Bên trong có một cái hộp gỗ nhỏ, trông giống như hộp trang sức của con gái vậy.

Mọi người đã chú ý từ lúc Phó Văn Thiện và Tạ Vãn Tinh gỡ khung ảnh xuống.

Bây giờ thấy được cái hộp phía sau khung ảnh này, ánh mắt bọn họ đều sáng cả lên.

Sau khi đi vào ngôi trường ma này, mọi người không ngừng chạy suốt cả chặng đường nên đã kiệt sức từ lâu.

Mặc dù quá trình cũng khá suôn sẻ nhưng vốn bọn họ chưa ngủ được mấy, tới đây thì bị hù doạ phải chạy liên tục thế thì có là người sắt cũng không chịu nổi.

Hiện tại có hy vọng qua màn nên tất cả mọi người đều khá hưng phấn.

Nhưng Phó Văn Thiện lấy cái hộp ra mày mò trong chốc lát, cuối cùng tiếc nuối nói: "Tìm được chiếc hộp rồi, bức thư hẳn là ở bên trong nhưng chúng ta không có chìa khoá."

Bọn họ còn phải tìm ra chỗ giấu chìa khoá nữa.

Vài người không khỏi thất vọng một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!