Ninh Diệc Duy sau khi bị Lương Sùng dạy dỗ liền im lặng hơn.
Lương Sùng vốn không có ý này nhưng không nói nhiều nữa cũng được, thế giới có thể yên ắng hơn chút.
Về nhà Lương Sùng, bác sĩ kiểm tra vết thương cho Ninh Diệc Duy, đổi băng gạc cho cậu rồi rời đi.
Hai người không nói gì mà cùng xem tin tức, Ninh Diệc Duy bắt đầu ôm chân ngã vào người Lương Sùng ngáp ngáp, Lương Sùng thay cậu dán băng chống thấm nước rồi bảo cậu lên lầu tắm rửa.
Lương Sùng tiến vào thư phòng gọi điện cho thư ký, bảo cô hẹn Khổng giáo sư ăn cơm.
Không lâu sau thư ký gọi lại, trong giọng nói của cô nàng lộ ra sự lúng túng: " Lương tiên sinh, Khổng giáo sư hỏi ngài lần này tài trợ thứ gì, không tài trợ thì ông ấy cũng rất bận rồi.
Lương Sùng ngạc nhiên: "Không phải mới tài trợ đây ư?"
Năm ngoái tập đoàn của Lương Sùng ký kết một hạng mục thỏa thuận tài trợ cho đại học D, giúp đại học D có thể sử dụng khu dạy học kiến tạo mới và phòng thí nghiệm có lắp máy gia tốc hạt nhân (*) nằm dưới lòng đất.
(*) MÁY GIA TỐC HẠT NHÂN (máy gia tốc hạt nhân, máy gia tốc hạt cơ bản) là các thiết bị sử dụng các năng lượng bên ngoài truyền cho các hạt nhằm tăng vận tốc và do đó, làm tăng năng lượng của hạt chuyển động.
Khi đó là vì Ninh Diệc Duy tham gia vào tổ nghiên cứu của Khổng Thâm Phong, đêm đêm ở nhà đọc sách, vừa đọc là suốt đêm, Lương Sùng nhìn không nổi, liền gọi điện cho ông dượng của mình, hi vọng ông có thể cho Ninh Diệc Duy một vị trí. Không ngờ Khổng Thâm Phong vừa nghe xong ngay lập tức tung công phu sư tử ngoạm (*), ám chỉ với Lương Sùng rằng ông muốn máy gia tốc hạt đời mới.
Lương Sùng trực tiếp cúp máy, qua lát sau Khổng Thâm Phong liền gọi lại, ngữ khí mềm mỏng không ít, nói rằng có thể xây phòng thí nghiệm cũng tốt, để ông suy nghĩ phương pháp.
Lương Sùng cho người tính toán chi phí, cảm thấy có thể đáp ứng được, liền đồng ý.
Sau khi buổi tiệc ký kết thỏa thuận chấm dứt, Khổng Thâm Phong uống chút rượu, khá là đắc ý tiết lộ với Lương Sùng: "kỳ thực sinh viên hệ chính quy không có nhiều chỗ dùng tới, chỉ là để bọn chúng đến tổ vật lý tiếp thu một ít học thuật được hun đúc, thêm một người thiếu một người không có gì đáng kể. hơn nữa cậu bạn nhỏ Ninh Diệc Duy này vốn là tôi muốn mời."
Lương Sùng tức đến độ suýt siết vỡ ly rượu, tới giờ cũng chưa từng cho người dượng không mấy thân thiết này sắc mặt tốt.
Không nghĩ tới Khổng Thâm Phong này một năm không gặp, lòng tham càng không đáy, một bữa cơm cũng ra giá công khai.
"Tôi sẽ tự hỏi ông ta." Lương Sùng dứt lời, gọi cho Khổng Thâm Phong, chuông reo không bao lâu đã thông máy.
"Tiểu Lương à," âm thanh Khổng Thâm Phong so với tuổi thật của ông trẻ hơn một chút, ông không dùng bất kỳ từ ngữ nào xa lạ mà còn vô cùng tự nhiên hỏi Lương Sùng: "Cháu có nghe nói về máy đo năng lượng photon siêu dẫn chưa?"
"Kinh phí của ngài không phải rất dư dả à?" Lương Sùng chân tâm thực lòng đặt câu hỏi. anh biết kinh phí nghiên cứu khoa học của Khổng Thâm Phong nổi danh khắp nước là vô cùng dồi dào.
"Sản xuất hái ra tiền, tiết kiệm Tụ Bảo Bồn."
(*) Tụ bảo bồn là một loại đồ đá phong thủy, theo nghĩa đen là một cái bát chứa đựng bảo vật, tài bảo. được dùng trong phong thủy với ý muốn cầu tài bảo.
Tụ Bảo Bồn
"…" Lương Sùng nhắm mắt lại, dẹp loạn tâm tình ngổn ngang, trực tiếp nói với Khổng Thâm Phong: "Lần này liên quan đến Ninh Diệc Duy."
Khổng Thâm Phong đầu dây bên kia yên tĩnh vài giây, bỗng dưng nghiêm chỉnh lại, hỏi Lương Sùng: "Ninh Diệc Duy làm sao? Cháu nói thẳng đi."
Lương Sùng cũng không vòng vo khách khi với Khổng Thâm Phong, đem nội dung tin nhắn chưa gửi của Ninh Diệc Duy đơn giản thuật lại một lần, rồi kể lại tranh cãi giữa Ninh Diệc Duy và Khổng Tống ở nhà ăn, hi vọng sau khi chăm chú nghiên cứu học thuật có thể tranh thủ quản giáo con trai, dạy Khổng Tống biết đạo đức làm người cơ bản nhất, đừng lấy khiêu khích và làm hại bạn học làm thú vui."
Dù sao Ninh Diệc Duy cùng Chu Tử Duệ đều là kiểu người tính cách ngơ ngơ ngáo ngáo đến cả tự vệ cũng không biết, hơn nữa thi công phòng thí nghiệm lòng đất chỉ vừa bắt đầu.
Khổng Thâm Phong trầm mặc một hồi, nói "đã biết"rồi cúp máy.
Lương Sùng sau đó ngồi lại thư phòng một lúc. Hiện tại trong thư phòng của anh đã chẳng có gì là đồ đạc của mình nữa, phần lớn đều là sách của Ninh Diệc Duy. Chẳng qua khi mới quen biết Ninh Diệc Duy thì không phải thế này, lúc đó anh còn học lớp 11, sống cùng cha mẹ, Ninh Diệc Duy vào thư phòng của anh nhìn thấy một mặt tường đầy sách, ánh mắt liền chẳng cách nào dời đi.
Ninh Diệc Duy vẫn luôn rất đơn thuần, đơn thuần đến nỗi chỉ cần liếc mắt liền nhìn thấu, cậu c ghét sẽ nói ghét, thích sẽ nói thích.
Ghét bất công, ghét quy luật đối đãi với kẻ đi đường tắt, ghét giả tạo, ghét điều xấu, ghét phải nhận sai.
Yêu thích những định lý ngắn gọn súc tích, yêu thích tất cả những điều làm cậu phải nảy sinh nghi vấn hoặc bắt tay giải quyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!