Trên đường về nhà Lương Sùng vẫn chưa phát hiện Ninh Diệc Duy lén lút che giấu vết thương bị nứt, thái độ với Ninh Diệc Duy vẫn tốt. Anh cầm cặp cho Ninh Diệc Duy, đặt ra ghế sau, tuy chưa có mở cửa xe cho cậu nhưng cũng đã là một loại đãi ngộ đột phá.
Thấy Ninh Diệc Duy cúi đầu mân mê nghịch di động, Lương Sùng tùy ý nói: "Lại nhắn tin với Chu Tử Duệ?"
Ninh Diệc Duy liếc Lương Sùng một cái, phủ nhận suy đoán của anh: "Em gửi tin cho Khổng giáo sư."
"Khổng Thâm Phong?"
"Ừm," Ninh Diệc Duy nhanh chóng gõ chữ, không ngẩng đầu lên "Tử Duệ nói dù nhắn cũng vô dụng nhưng em vẫn muốn nhắn."
"Nhắn cái gì?"
Ninh Diệc Duy gõ chữ đến kích động, qua lát sau mới trả lời Lương Sùng: " Giải thích chuyện ở tổ nghiên cứu."
"Tuần này ông ấy trở về?" Lương Sùng hỏi Ninh Diệc Duy "Tối qua Khổng Tống có nhắc tới."
"Ông ấy chỉ quay lại vài ngày, em chắc chắn không gặp được…" Ninh Diệc Duy nghĩ đến câu nói "gọi video với ba" của Khổng Tống, trong lòng không quá thoải mái, để di động xuống nói với Lương Sùng "Người em họ này của anh rốt cuộc là giống ai vậy, so với nhân phẩm của Khổng giáo sư thì khác xa một trời một vực!"
Khổng Thâm Phong là vị giáo sư mà Ninh Diệc Duy kính trọng nhất ở trường, đồng thời là thần tượng lâu năm trong lòng cậu. Khổng giáo sư cũng từng là người học đại học trước 3 năm, sau khi tốt nghiệp khoa chính quy đã du học ở nước ngoài, ở tuổi 32 vì áp lực quá nhiều mà quay lại trường cũ, vực dậy tổ nghiên cứu ngủ đông năm năm từng bị gọi là trò hề của trường, cuối cùng làm ra thành quả đột phá.
Khi còn trẻ đã phải gánh vác tổ nghiên cứu nên ông vô cùng bận rộn, đến tận vài năm trước khi Ninh Diệc Duy nhập học mới đột nhiên công bố chiêu sinh chính quy cho tổ nghiên cứu.
Đối với sinh viên muốn nghiên cứu học thuật mà nói thì việc gia nhập tổ nghiên cứu của Khổng Thâm Phong là chuyện được nhiều lợi ích
Một mặt là vì danh tiếng Khổng Thâm Phong vang dội, quen biết nhiều nhà vật lý học nổi danh ở nước ngoài, nếu có thể quen thân với ông thì biết đâu lại được một phong thư giới thiệu, hoặc làm nghiên cứu dưới sự dẫn dắt của ông cũng đều là chuyện tốt; mặt khác Khổng Thâm Phong ở nghiên cứu học vấn là người nghiêm túc, dù cơ hội nói chuyện không nhiều cũng có thể học tập này nọ.
Bởi vậy nên tổ nghiên cứu của ông nổi danh là nhiều yêu cầu không dễ dàng nhưng vẫn nhiều người xin gia nhập như cá diếc qua sông.
Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ lơ lửng trên xà nhà ngang dọc đã hơn nửa năm, qua năm cửa chém sáu tướng (*quá ngũ quan, trảm lục tướng) mới vào được tổ nghiên cứu.
(*)câu này xuất phát từ chiến tích của Quan Công – Quan Vũ khi đối chiến với quân Tào, võ tướng dưới trướng Lưu Bị trong tác phẩm Tam Quốc Chí tác giả La Hán Trung. Tôi tóm tắt thế thôi, nếu các bạn muốn đọc thêm về Quan Công thì link đây: https://vi. wikipedia. org/wiki/Quan_V%C5%A9
Khổng Thâm Phong rất nghiêm khắc, tính cách cũng kì quái, không khéo đưa đẩy, có chút trắng đen rạch ròi, nhưng ông tốt với Ninh Diệc Duy đến lạ, tuy rằng Ninh, Diệc Duy chỉ là một sinh viên năm cuối bình thường. Có lẽ là vì ông đã từng nói, nhìn thấy cái bóng ngày thơ ấu của mình ở Ninh Diệc Duy.
Sau khi Ninh Diệc Duy gia nhập tổ, tần suất Khổng giáo sư có mặt ở cuộc họp hàng tuần tăng cao, thậm chí khi ở Tokyo ông đều chủ động gửi bưu kiện cho Ninh Diệc Duy, đề cử một vài chương thảo luận mới nhất cho cậu xem, còn muốn Ninh Diệc Duy sau đó lý giải quan điểm cá nhân cho ông.
Trước khi tham gia tổ nghiên cứu, vì sùng bái Khổng Thâm Phong, Chu Tử Duệ và Ninh Diệc Duy mang tất cả tin tức phỏng vấn của Khổng giáo sư đọc hết một lượt, hai người không nhớ rõ Khổng giáo sư có từng đề cập đến con trai ông hay chưa. Khi Khổng Tống được trợ giáo mang đến xuất hiện ở phòng thực nghiệm, Ninh Diệc Duy cùng Chu Tử Duệ đều lấy làm kinh hãi, sau khi tiếp xúc càng cảm thấy quái dị.
Chu Tử Duệ nói "máu mủ tình thâm", này là chuyện hiển nhiên, nhưng Ninh Diệc Duy thẳng thắn như ruột ngựa, ghét phải quanh co lòng vòng, cũng sợ vì không gặp được Khổng giáo sư mà sự việc rút khỏi tổ nghiên cứu sẽ thành sự thật, liền thẳng thắn đem nguyên nhân của chuyện cuộc họp lần trước miêu tả lại một cách khách quan, cũng chẳng đề cập chuyện mà Khổng Tống làm lúc chiều, chỉ muốn xác nhận với Khổng giáo sư rằng tình huống của cậu và Chu Tử Duệ là như vậy, không còn tư cách ở lại tổ nghiên cứu.
"Không biết," Lương Sùng trả lời Ninh Diệc Duy, "Tôi và người nhà cậu ta không thân cận, không rõ."
"Anh đúng là có phúc mà không biết hưởng," Ninh Diệc Duy khiển trách anh "Khổng giáo sư là dượng anh, anh lại không thân cận. Anh có thể học hỏi nhiều điều từ Khổng giáo sư, không chỉ tri thức học thuật mà còn mỹ đức, nếu anh thường xuyên liên hệ với ông ấy, nhất định sẽ lương thiện hơn so với bây giờ!"
Lương Sùng mặt không thay đổi liếc nhìn Ninh Diệc Duy một cái "Tôi không mỹ đức không thiện lương?"
"Cũng không hẳn là ý này," dâm uy thường ngày của Lương Sùng thâm nhập sâu trong lòng Ninh Diệc Duy, cậu bị anh liếc một cái liền vội vã bổ sung "Em chỉ tùy tiện nói thôi, đừng nghiêm túc thế."
Lương Sùng thờ ơ "Khổng giáo sư của em quá bận rộn, mười lần gia đình sum họp hết chín lần không đến. Vậy cũng là mỹ đức sao?"
"Khổng giáo sư rất bận!" Ninh Diệc Duy nghe thấy Lương Sùng dám đặt nghi vấn với Khổng Thâm Phong ngay lập tức ngồi dậy phản bác, "Ông ấy bận đi tìm chân lý, bận bịu vì loài người mà trả giá! Anh nên vì điều này mà tôn trọng và cảm thông cho người đã phấn đấu vì khoa học cả một đời!"
Lương Sùng đột nhiên bật xi nhan rẽ phải. Dừng xe ven đường, hạ hỏa, nheo mắt nhìn Ninh Diệc Duy: "Ninh Diệc Duy, hôm nay em có gì đó không đúng."
Anh tháo đai an toàn, tới gần Ninh Diệc Duy.
Ninh Diệc Duy tựa lưng vào cửa xe, trấn định nói: "Anh nói gì thế, em nghe không hiểu, mau lái xe đi."
"Đúng là vậy."Lương Sùng vạch trần Ninh Diệc Duy không một chút uyển chuyển "Tâm trạng em không tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!