Chương 7: (Vô Đề)

1 giờ 15 phút chiều, Lương Sùng tự mình lái xe thả Ninh Diệc Duy về trường học, bởi Ninh Diệc Duy "Đã hẹn Chu Tử Duệ cùng giành chỗ ngồi."

Lương Sùng tốt nghiệp đại học D hơn 3 năm rồi, trong khoảng thời gian đó đã vài lần quay trở về trường, đường trong sân trường cũng coi như quen thuộc. Anh dừng xe ở làn đường cách gần nhất với dãy phòng học thứ sáu, ghé lại gần Ninh Diệc Duy, tỉ mỉ kiểm tra băng gạc sau tai cậu.

Keo y tế cố định băng gạc trên làn da Ninh Diệc Duy nhìn rất chướng mắt, nhưng may là không nhìn thấy vết máu.

Ninh Diệc Duy bị Lương Sùng đè nhẹ đầu, không nhìn thấy biểu tình Lương Sùng, chỉ cảm thấy ngón tay chạm vào cổ mình làm cậu thật ngứa. Lương Sùng một hồi lâu không lên tiếng, Ninh Diệc Duy chờ đến mức sốt ruột, hỏi: "Không nứt chứ?"

"Không," Lương Sùng buông lỏng tay ra thả Ninh Diệc Duy tự do, đem những điều cần lưu ý khi bảo dưỡng vết thương mà thư ký đánh dấu kẹp vào sách giáo khoa của Ninh Diệc Duy, kéo khóa cặp sách cho Ninh Diệc Duy rồi mới lên tiếng "Đi đi. Tan học thì nhắn cho tôi."

Ninh Diệc Duy liên tục đáp ứng, mở cửa xuống xe. Cậu dọc theo con đường nhỏ chậm rãi vào trong.

Chu Tử Duệ ở dưới lầu chờ cậu, nhìn thấy băng gạc sau tai Ninh Diệc Duy, vô cùng lo lắng hỏi cậu: "Diệc, Diệc Duy, cậu khỏe chưa?"

"Tốt hơn rồi," Ninh Diệc Duy nói "chỉ là bác sĩ sợ vết thương nứt ra, dặn tôi cần tĩnh dưỡng chút."

Hai người chậm rãi đi về phía cầu thang, giới thiệu vật lý plasma được khoa sắp xếp tại phòng học lớn ở lầu ba, lúc Ninh Diệc Duy cùng Chu Tử Duệ đi vào, trong phòng không có một bóng người, hai người liền chọn hai vị trí tốt nhất ngay hàng đầu tiên.

Qua chốc lát, sinh viên trong phòng học dần dần nhiều hơn, bạn học quen biết với Ninh Diệc Duy đều không hẹn mà cùng tới chỗ Ninh Diệc Duy hỏi thăm thương thế của cậu.

Ninh Diệc Duy là một người thật thà, bèn ăn ngay nói thật: "Hôm qua cùng Chu Tử Duệ đến quán bar, là FXV CLUB, bị kẻ thù nhận ra, dùng bình rượu bem."

Nhưng lại không có bạn học nào tin lời Ninh Diệc Duy nói, mọi người đều đồng thời lộ ra vẻ xem thường, chỉ trích Ninh Diệc Duy khoác lác.

"Nhất định là hôm qua bị con chó dại trong rừng cây đuổi," một bạn học nữ nói chắc nịch "Bạn học cách vách phòng tôi cũng đụng phải nó."

Mọi người đều đối với suy đoán này đồng loạt tán thành, cũng bắt đầu công kích tập thể Ninh Diệc Duy ham hư vinh. Rõ ràng bị chó rượt mà nói mình đi quán bar, lại còn bị kẻ thù theo dõi, quả thực là nói mơ giữa ban ngày, y như học sinh tiểu học tự nhận mình là con lai 8 quốc gia đến năm 17 được thừa kế lâu đài cổ vậy.

Ninh Diệc Duy vô cùng không phục, nói: "Ai bị chó rượt té mà có thể ngã ngửa ra sau tai chứ, Tử Duệ có thể làm chứng!"

"Là, là thật," Chu Tử Duệ kiên định đứng về phía Ninh Diệc Duy, huơ tay nói "Một gã đầu trọc bóng, bóng lưỡng, nguyên một cánh tay xăm, xăm một con rồng lớn!"

Ai dè Chu Tử Duệ chứng minh xong, các bạn học càng không tin, dồn dập đi về chỗ ngồi của mình.

Chu giáo sư luôn đến sớm. ông tiến vào phòng học trước 10 phút, nhìn thấy Chu Tử Duệ và Ninh Diệc Duy, đi tới chào hỏi. Ông vừa tới gần liền thấy vết thương của Ninh Diệc Duy, kinh ngạc hỏi cậu: "Tiểu Ninh, cậubị sao vậy?"

Ninh Diệc Duy đang chìm đắm trong nỗi tức giận vì không ai tin tưởng, giận hờn nói với giáo sư: "Ngày hôm em qua bị chó dại ở rừng cây đuổi, té lộn mèo."

Chu giáo sư đồng tình nhìn cậu, vỗ vỗ vai cậu: "Chuyện này tôi có nghe qua, nghe nói con chó dại kia chạy rất nhanh, may là không cắn trúng người nếu không rất nguy hiểm."

Ninh Diệc Duy không nói gì chỉ gật gật đầu.

Khi buổi giới thiệu kết thúc đã hơn 4 giờ chiều, Ninh Diệc Duy và Chu Tử Duệ tiến lên hỏi Chu giáo sư mấy vấn đề, cùng các bạn học khác chậm rãi xuống lầu, đến nhà ăn gần phòng học ăn cơm.

Chu Tử Duệ nói Ninh Diệc Duy cần tĩnh dưỡng, chủ động cùng các đồng học khác xếp hàng lấy cơm thay Ninh Diệc Duy cho cậu ngồi một mình ở bàn ăn, cúi đầu nhắn tin cho Lương Sùng: "tan học rồi, đang cùng Tử Duệ ăn cơm ở căn

-tin."

Không biết Lương Sùng đang mở cuộc họp video gì mà tốc độ trả lời cứ như mò tôm bắt cá: "Được."

Ngay sau đó lại là một tin khác: "Sẽ sớm kết thúc thảo luận, rất nhanh liền tới đón em."

Ninh Diệc Duy trả lời Lương Sùng một chữ "được", nhàm chán mở giáo trình của buổi giới thiệu vừa rồi trong điện thoại lên xem, đang ngẫm nghĩ lại, chợt nghe thấy có người sau lưng gọi tên cậu: "Ninh, Diệc, Duy."

Ngữ điệu này, thanh âm này quá quen thuộc, Ninh Diệc Duy không quay đầu lại cũng biết là ai.

Khổng Tống thấy Ninh Diệc Duy không lên tiếng, vòng tới trước mặt cậu, trên tay bưng một bát canh đậu xanh, cúi đầu nhìn Ninh Diệc Duy: "Nghe lỗ tai cậu bị chó cắn."

Cậu ta so với Ninh Diệc Duy cao hơn nửa cái đầu, kiểu tóc thời thượng, ăn mặc trau chuốt, da dẻ trắng sáng nhưng so với Ninh Diệc Duy không bằng, mắt to nhưng không đẹp, vì con ngươi nhỏ mà trông có vẻ quái dị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!